Cái rùi, cây đàn Koto và cánh hoa cúc (Chương 34+35)

Cái rùi, cây đàn Koto và cánh hoa cúc (Chương 34+35)

Chủ Nhật, ngày 20/06/2010 13:00 PM (GMT+7)

Sukekiyo ôm đầu. Nỗi đau đớn đốt cháy tâm can chàng. Đó là lẽ đương nhiên, vì Sukekiyo đã nhìn thấy mẹ mình giết người ngay trước mắt mình…

Xem các thám tử phá án vào 6h00 và 13h00 hàng ngày trong mục Truyện trinh thám

Xem các thám tử phá án vào 6h00 và 13h00 hàng ngày trong mục Truyện trinh thám

- Tôi hiểu…Ông không nỡ tố cáo Shizuma và đã âm thầm trở về Nasu để dàn xếp kín đáo vụ này. Ông đã giấu mặt để đến lữ quán Kashiwaya. Sau đó, ông rời lữ quán vào khoảng 10h và lẻn về nhà. Ông đã bí mật gọi Shizuma ra…

Sukekiyo tiếp lời, tiếng như rên :

- …Tôi đã tính toán sai lầm. Trong tờ báo tôi đọc đã không nói đến việc Shizuma bị thương ở mặt và phải mang mặc nạ. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là sẽ đổi chỗ với Shizuma…Tất nhiên…Tôi có ý muốn chia sẽ một phần gia tài cho cậu ấy…Nhưng không còn thay chỗ được nữa…Chúng tôi đang cố tìm giải pháp để cứu vãn tình thế thì…

- Suketake leo lên sân hiên, sau đó là tiểu thư Tamayo…- Kindaichi nhắc.
Sukekiyo buồn bã xác nhận.

- Suketake và Tamayo trò chuyện với nhau khoảng 5 phút. Rồi có nhiều tiếng động…Saruzo đâm bổ đến. Sau đó như có ai bị té, Saruzo và Tamayo chạy về phía toà nhà chính. Ngay lúc này, từ trong bóng tối xuất hiện một người, chính là…

- Bà Matsuko phải không ? – Kindaichi chêm vào.

Sukekiyo úp mặt vào lòng bàn tay.

- Ngay khi đó, Suketake định bước xuống. Họ trò chuyện với nhau trong cầu thang và cả hai leo trở lên sân hiên. Bất ngờ có một tiếng rên nhỏ và có ai đó ngã xuống. Mẹ tôi bước nhanh xuống cầu thang. Shizuma và tôi nhìn nhau bàng hoàng.

Sukekiyo ôm đầu. Nỗi đau đớn đốt cháy tâm can chàng. Đó là lẽ đương nhiên, vì Sukekiyo đã nhìn thấy mẹ mình giết người ngay trước mắt mình…

- Được rồi…Sau đó ông đã dàn cảnh để luân phiên thay đổi mặt nạ với Shizuma phải không?

Sukekiyo yếu ớt xác nhận.

- Vai trò của chúng tôi giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Trước đó, tôi là người buộc tội và Shizuma đã hoảng lên. Lần này thì ngược lại…Shizuma không ác độc nhưng cậu ấy thù các bà mẹ của chúng tôi lắm. Thế là cậu ấy tước đoạt tên tuổi của tôi. Nếu tôi chống lại, cậu ấy sẽ tố cáo mẹ tôi…Khi đó Shizuma chợt nhớ đến chuyện so sánh dấu tay nên đã giao vai trò Sukekiyo cho tôi, chỉ trong một ngày thôi.

Một câu chuyện hết sức hoang đường! Không đời nào, dù trong mơ, Matsuko lại có thể nghĩ là chiếc mặt nạ này lại tiện lợi đến như vậy.

- …Sau đó, Shizuma đi kiếm một cây kiếm. Cậu ấy bảo để cứu mẹ tôi vì án mạng càng rùng rợn, người ta càng ít nghĩ là do một phụ nữ hành động…Sau này, khi nghĩ lại, tôi hiểu rằng, không phải chỉ để cứu mẹ tôi, cậu ta còn muốn cho những lời nguyền rủa của mẹ mình trở thành sự thật…Khi cậu ta chặt đầu Suketake xong, chúng tôi thay đổi quần áo với nhau và tôi đeo mặt nạ vào. Shizuma thay tôi quay về Kashiwaya, còn tôi thì ở lại. Theo lệnh Shizuma, tôi đặt đầu Suketake lên đầu con búp bê bằng hoa cúc.

Khuôn mặt Sukekiyo nhuốm vẻ đau thương. Kindaichi tiếp lời:

- …Hôm sau, ngày 16 là ngày so dấu tay. Tôi bị rối trí ở điểm này. Còn gì xác định lý lịch chính xác hơn là dấu tay kia chứ. Tuy nhiên, tiểu thư Tamayo đã nghi ngờ…

Ngạc nhiên, Tamayo nhìn Kindaichi.

- Khi được xác nhận người đeo mặt nạ chính là Sukekiyo thật, hai lần tiểu thư đã định nói gì đó…Tamayo, thế tiểu thư định nói gì thế?

Tamayo hơi tái mặt:

- Tôi biết…Không, tôi cảm nhận được…Người đàn ông mang mặt nạ kia không phải là Sukekiyo…Đây là cái mà người ta gọi là trực giác phụ nữ…Vì vậy, tôi rất ngạc nhiên khi thấy kết quả so sánh dấu tay, và tôi chợt có ý muốn yêu cần người đó giở mặt nạ lên…

Kindaichi buột miệng:

- Giá như cô nói điều này đúng lúc thì chẳng đến nỗi này…

Tamayo cúi đầu, tỏ vẻ ân hận.

- Không , tôi không có ý trách tiểu thư…Tôi chỉ trách sự thiếu sáng suốt của mình…Và rồi, tối hôm đó Sukekiyo lại đổi vai với Shizuma…

Sukekiyo gật đầu, không nói.

-…Ông đã gặp Shizuma dưới sân hiên, thay đổi y phục, rồi, theo yêu cầu của Shizuma, ông đã đánh ông ta ngất đi và bỏ chạy. Shizuma mở mặt nạ ra. Ông ta muốn phô bày bộ mặt gớm ghiếc của mình cho mọi người thấy để chứng tỏ rằng chẳng có sự thay đổi nào cả, Sukekiyo chính là ông ta, người đàn ông mặt sẹo…

Sukekiyo gật gù. Đến lượt Tamayo lên tiếng.

- Thế tối hôm đó, ai đã lẻn vào phòng tôi? Và để làm gì?

- Tất nhiên là Shizuma. Ông ta đến đây sớm hơn giờ hẹn một chút. Vào giờ đó, mọi người đều bận canh xác Suketake. Ông ta đã lợi dụng thời điểm này, lẻn vào phòng cô để lấy chiếc đồng hồ có in dấu tay của ông ta. Nếu để nó lọt ra ngoài thì ông ta sẽ bị lộ tung tích. Nhưng chiếc đồng hồ…

- Nó ở đây.

Bà Matsuko lên tiếng bằng một giọng lạnh lùng. Bà mở ngăn kéo nhỏ đựng thuốc lá, lôi ra một chiếc đồng hồ và ném về phía Kindaichi kèm theo một nụ cười nhăn nhó.

***

Kindaichi hắng giọng và quay sang Sukekiyo:

- Sukekiyo, vụ án thứ nhất thế là đã rõ.Chúng ta bước sang vụ án thứ hai. Để tôi hỏi và ông trả lời. Đồng ý chứ?

Sukekiyo thẫn thờ gật đầu.

- Ngày 25 tháng 11, ông có mặt ở Toyobata. Suketomo đã đem tiểu thư Tamayo đến đó. Việc đồi bại này khiến ông phẫn nộ nên ông đã đánh Suketomo và trói ông ta vào ghế. Sau đó, ông điện thoại cho Saruzo.

- Vâng! Và tôi nghĩ rằng khi Saruzo đến cứu Tamayo, anh ta cũng sẽ cởi trói cho Suketomo.

- …Nhưng, Saruzo chẳng làm điều đó mà chỉ đưa tiểu thư về, cho nên vào khoảng 7, 8h gì đó, có lẽ Suketomo đã tự cởi trói rồi trở về đây bằng chiếc thuyền của Saruzo…

- Cái gì?...Tối hôm đó Suketomo đã trở về đây?

Giọng ông cảnh sát trưởng ngạc nhiên.

- Vâng, thưa ông cảnh sát trưởng. Vết dây trói hằn trên ngực Suketomo chứng tỏ rằng sợi dây khá lỏng. Nhưng khi chúng ta tìm ra ông ta thì ông ta lại bị trói chặt, sợi dây như muốn cứa vào thịt. Đây là bằng chứng cho thấy ông ta đã bị trói lần thứ hai.

Sukekiyo run lên:

- Lại cũng là một tình thế đáng nguyền rủa…Sau khi rời Toyobata, tôi quyết định đến định cư vĩnh viễn ở Tokyo. Nhưng phải có tiền đã. Thế là tôi lẻn về gặp Shizuma. Trong khi chúng tôi đang trò chuyện thì có ai đó nhảy rào vào nhà…Chúng tôi nhìn qua cửa sổ và nhận ra Suketomo. Hắn loạng choạng đi về phía toà nhà chính…Đột nhiên có hai cánh tay từ trong bóng tối vươn ra và quáng vật gì đó như một sợi dây vào cổ hắn…Hắn chỉ chống cự được một lát rồi ngã xuống. Thủ phạm bước ra khỏi bóng tối. Tôi…tôi – Sukekiyo lắp bắp.
Vâng, lại là một sự tình cờ khốn khổ! Đây không phải là lần đầu tiên mà là lần thứ hai, Sukekiyo chứng kiến tác phẩm gớm ghiếc của mẹ mình…

Matsuko lên tiếng, giọng thản nhiên, không thèm đếm xỉa đến những ánh mắt đang chòng chọc nhìn bà:

- Tôi đang học đàn với bà Kokin…Tôi muốn làm một việc gì đó nên đã vào phòng Sukekiyo và qua cửa sổ phòng, tôi thấy Suketomo đang chèo thuyền về. Suốt từ tối, Umeko đã làm náo động cả nhà vì không tìm thấy nó…Tôi kín đáo bước ra khỏi nhà và chờ đợi nó trong bóng tối và với chiếc dây thắt lưng kimono của tôi…

Matsuko chợt cười. Nụ cười thật đáng sợ.

- Chính vào lúc đó bà đã bị thương ở ngón tay trỏ vì chiếc cúc áo của Suketomo? Chiếc cúc đã bị đứt…

- Có lẽ…Tôi cũng không để ý nữa, chỉ khi trở về phòng, tôi mới biết tay mình bị chảy máu. Tôi nén đau và tiếp tục chơi đàn. Nhưng bà giáo Kokin đã nhận ra…

Kindaichi quay sang Sukekiyo:

- Sukekiyo, xin mời tiếp tục.

- Khi mẹ tôi đi, tôi và Shizuma cố gắng làm hô hấp nhân tạo để cứu hắn nhưng vô vọng…Shizuma bảo không thể để hắn lại đây. Anh ta bỏ đi và một lát quay về, đưa cho tôi một sợi dây đàn koto, bảo tôi phải làm gì khi đem Suketomo trở lại Toyobata…Sau khi mọi việc xong xuôi, tôi lên đường đi Tokyo ngay. Sau đó tôi đọc báo và thấy tin Shizuma - dưới lốt của tôi- bị giết…Tôi bèn đáp tàu trở lại Nasu…

24H.COM.VN (Theo Việt Nam Thư Quán)
Mời độc giả đón đọc Cái rìu, cây đàn Koto và cánh hoa cúc (Chương Kết) vào 13h00 thứ Hai, 21/6/2010.
Xem thêm chủ đề: truyện hay, hình sự
X
CNT2T3T4T5T6T7