11 năm qua, tôi vẫn không thể nào quên được những kỷ niệm ngọt ngào của thời ngây thơ, vụng dại, vẫn không thể nào quên được những hình ảnh yêu thương của người xưa cũ.
Qua đi một cái Tết, tôi lại trở về với cuộc sống ồn ào, xô bồ nơi thành thị mà vẫn không nguôi nỗi nhớ về những cái Tết quê năm nào. Những cái Tết ấy, tôi đã luôn có anh bên cạnh.
11 năm trôi qua, cuộc đời mỗi con người có biết bao thay đổi trong suốt ngần ấy thời gian. Vậy mà trong suốt 11 năm qua, tôi vẫn không thể nào quên được những kỷ niệm ngọt ngào của thời ngây thơ, vụng dại, vẫn không thể nào quên được những hình ảnh yêu thương của người xưa cũ.
Tôi nhớ những buổi tối 30 Tết, tôi và anh đều hò hẹn gặp nhau. Rồi tối mùng 3 Tết năm nào, chúng tôi cũng cùng nhau đi chúc Tết hết các gia đình trong xóm. Rồi sau Tết là mùa lễ hội của các làng bên cạnh, dù có bận học đến mấy thì chúng tôi cũng tranh thủ thời gian để được đi xem hội làng cùng nhau.
Yêu nhau suốt 3 năm, tình yêu của chúng tôi đẹp, nhẹ nhàng, thanh khiết biết bao nhiêu! Từ khi yêu nhau cho đến khi kết thúc, hai đứa không có một giọt nước mắt nào, không có giận dỗi cũng không có một lời xin lỗi. Chúng tôi chia tay nhau khi tình yêu của hai đứa vẫn còn nguyên vẹn như thuở nào!
Anh đã không níu kéo khi tôi nói lời chia xa… Có lẽ vì anh đã hiểu ra rằng, tình yêu của hai đứa không thể có một cái kết có hậu hơn bởi cả tôi và anh không thể đến với nhau khi bị hai gia đình kịch liệt phản đối.
Cho đến bây giờ tôi vẫn không thể biết được giữa chúng tôi có mối quan hệ họ hàng như thế nào? Có gần đến mức khiến cha mẹ đôi bên ngăn cấm hay không? Tôi chỉ nhớ bố đã tát tôi một cái rất đau khi phát hiện ra lá thư anh viết cho tôi… và cũng từ đó, chúng tôi biết rằng, hai đứa mãi mãi sẽ không bao giờ thuộc về nhau!
11 năm, lẽ ra cũng đủ để tôi quên đi một người trong quá khứ…(Ảnh minh họa)
Tôi học xong ra trường và đi đến một nơi thật xa làm việc. Tôi cũng mong muốn bỏ lại sau lưng những ký ức đẹp của một thời… và rặng cây xanh ngăn cách giữa nhà tôi và nhà anh đã được bố tôi xây lên thành bức tường kiên cố như khép lại tuổi thơ đầy kỷ niệm êm đềm trong tôi.
Hai năm sau khi tốt nghiệp, tôi quyết định theo chồng… bỏ lại cả một trời yêu trong nuối tiếc. Ngày tôi lên xe hoa, anh đang ở một nơi xa lắm, cách quê tôi đến hàng ngàn cây số. Cuộc điện thoại kéo dài hàng giờ đồng hồ kèm theo những lời chúc phúc và nụ cười gượng gạo của anh cũng đủ để tôi biết rằng, hai chúng tôi vẫn còn yêu nhau nhiều lắm!
Tôi yêu chồng nhưng lại không thể quên được anh! 11 năm… lẽ ra cũng đủ để vết thương trong tôi lành lại, đủ để tôi quên đi một người trong quá khứ… nhưng tôi vẫn chẳng thể nào quên!
Anh đã từng nói rằng, “Anh thích mùa đồng vì mùa đông anh được ở bên em nhiều. Mùa đông anh được em lặn lội đường xa đến thăm anh. Mùa đông anh được em quàng cho chiếc khăn tay khi thấy anh run lên vì lạnh”…
Và anh ạ! Anh có biết không? Mùa đông và Tết năm nào em cũng có nhưng mãi mãi… em không còn có anh bên cạnh!
Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 561 503, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.