|
|
Em là người con gái đầu tiên làm con tim anh phải thổn thức... (Ảnh minh họa) Hãy quay trở về bên anh, em nhé!Thứ Hai, 23/01/2012, 06:00 AM (GMT+7) Sự kiện: Tình yêu giới trẻ hiện nay
Em à, anh biết phải bắt đầu như thế nào nhỉ? Cũng giống như tình cảm của anh và em vậy, nó kết thúc khi chưa bao giờ bắt đầu đúng không em? Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x Anh còn nhớ ngày đầu tiên anh xa gia đình theo học tại một ngôi trường Cao đẳng ở một nơi mà anh chẳng ưa tẹo nào, thậm chí là ghét nữa... Anh bỡ ngỡ bước xuống xe mà chẳng biết đi đâu về đâu thì tình cờ anh gặp chú ấy - người sau này là chủ nhà trọ của chúng mình đó em. Chú ấy đã hỏi anh về chỗ chú ấy ở không? Và anh đã nhận lời một cách rất nhanh, vì lúc đó anh cũng chẳng biết đi về đâu giữa biển người mênh mông, giữa mảnh đất xa lạ này... Và rồi anh gặp em, em đã ở đó trước anh vài ngày, khi vừa bước chân đến dãy nhà trọ anh đã bắt gặp ánh mắt em nhìn anh, lúc đó anh có một cảm giác gì đó rất ngượng ngùng với cái cách em nhìn anh. Có lẽ với một thằng con trai mới chập chững bước vào đời, xa vòng tay yêu thương của gia đình thì mọi thứ với anh đều rất lạ lẫm... Anh với em học khác buổi, vì thế cơ hội tiếp xúc cũng chẳng nhiều, hoặc cũng có thể vì anh không muốn tiếp xúc. Anh không biết vì sao nữa, có lẽ vì bản tính của anh, anh là con người lạnh lùng, không bao giờ thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Rồi thời gian cứ thế trôi đi, em vẫn quan tâm, hỏi han anh nhiều thứ, giúp anh có thể hoà nhập với môi trường xa lạ này, nhưng anh vẫn luôn tỏ ra lạnh nhạt trước những lời quan tâm, hỏi han đó từ em, mặc dù trong lòng anh rất muốn thân thiện với em hơn, nhưng anh không biết vì sao anh lại không thể hiện được điều đó ra bên ngoài... Rồi đến một hôm, anh nhớ hôm đó anh đau nặng lắm, anh đóng chặt cửa phòng mình nằm suốt một ngày không ra ngoài, có lẽ em nhận ra điều gì khác lạ, em đã gõ cửa phòng anh hỏi anh như thế nào, anh gắng gượng mãi mới có thể ra mở cửa phòng mình. Rồi em bước vào, vẫn khuôn mặt đó, vẫn dáng người đó, nhưng hình như trên nét mặt em thoáng chút vẻ âu lo, vì trước mặt em anh giờ là một con người thiếu sức sống và mệt mỏi...
Khi anh nhận ra được điều đó thì đã quá muộn, anh biết đi về đâu để tìm em bây giờ? (Ảnh minh họa) Em không nói gì mà nhẹ nhàng đến bên anh, đặt bàn tay nhỏ nhắn lên trán anh, em hoảng hốt kêu lên: "Anh bị ốm rồi, sao anh không nói cho ai biết mà đóng cửa nằm hoài trong phòng vậy? Bộ anh không muốn sống nữa hả?". Anh chỉ im lặng nhìn em mà chẳng nói gì, có lẽ vì anh đã quá mệt. Suốt hai ngày sau đó, em quan tâm chăm sóc anh ân cần chu đáo, cái cách mà chỉ có mẹ anh chăm sóc cho anh những lần anh bị ốm khi còn ở nhà. Anh nhớ lắm, nhớ lắm em à, nhớ những lần một, hai giờ sáng mà em vẫn chạy qua phòng anh, đặt bàn tay nhỏ nhắn của em lên trán anh, xem anh bớt sốt chưa? Anh biết chứ, anh biết hết em à, nhưng anh giả vờ ngủ như không hay biết gì. Anh thật sự rất xúc động vì đây là lần đầu tiên anh được một người con gái quan tâm, chăm sóc như vây... Sau lần đó, anh và em có thân thiết với nhau hơn, nhưng cũng chẳng hiểu vì sao mà dần dần anh lại tỏ ra lạnh lùng như xưa, như trước lúc anh bị ốm. Sau đó, em đã giả làm một người nhầm số để làm quen với anh, anh đã rất vui với người đó mà không biết rằng người đó chính là em, người mà vẫn hàng ngày quan tâm anh nhưng anh thì luôn tỏ ra thờ ơ... Chuyện gì cũng không thể giấu mãi được đúng không em? Rồi một ngày anh phát hiện ra người đó chính là em, anh giận em lắm, anh nhớ lúc đó em khóc và xin lỗi anh rất nhiều, em nói em làm như vậy chỉ muốn được làm quen với anh, muốn được trò chuyện với anh mỗi ngày... Anh quay mặt đi chẳng nói gì cả. Ngay ngày hôm sau anh lẳng lặng chuyển trọ đi nơi khác vì một lý do hết sức trẻ con là anh không muốn gặp mặt em nữa... Anh chuyển đến nơi ở mới, nơi mà không có em, không còn ai quan tâm đến anh như em nữa. Thời gian cứ thế trôi đi, cũng đã hơn ba tháng kể từ ngày anh chuyển đi, anh cảm thấy buồn, cô đơn nhiều lắm... và anh lại nhớ đến em, anh nhớ những lúc em quan tâm, hỏi han anh... Nhớ những lúc anh ốm đau luôn có người bên cạnh anh... Cứ mỗi khi đêm về, anh thường nằm suy nghĩ miên man, anh lại nhớ đến em, nhớ đến em nhiều lắm. Anh quyết định liên lạc lại với em nhưng không được, vì em đã đổi số điện thoại, anh quay về nơi trọ cũ tìm gặp em, nhưng lúc đó em cũng đã chuyển đi nơi khác rồi. Mọi người cũng không biết vì lý do gì mà em lại chuyển đi đúng sau khi anh chuyển đi được một tuần. Anh lầm lũi quay bước đi mà quên không chào hỏi được ai một câu, anh thấy mắt mình nhoè đi... Anh đã khóc, khóc vì anh biết anh đã đánh mất một người con gái mà suốt cả cuộc đời này chắc anh sẽ không quên được. Người con gái lần đầu tiên làm con tim anh phải thổn thức, chỉ có điều khi anh nhận ra được điều đó thì đã quá muộn, anh biết đi về đâu để tìm em bây giờ? Không biết em có đọc được những lời này của anh hay không nhưng anh vẫn hy vọng. Anh muốn qua chuyên mục Bạn trẻ - Cuộc sống gửi những lời này của anh với hy vọng em sẽ tình cờ đọc được, và hãy quay trở về bên anh, em nhé! haibang_zero!
toichoem_giuamuamua@yahoo.com (24H.COM.VN)
Tin bài cùng sự kiện Tình yêu giới trẻ hiện nay
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |