|
|
18 tuổi nhưng Bắc mới 28 kg
"Làng lùn kỳ dị" ở Hòa BìnhThứ Ba, 10/07/2012, 01:20 PM (GMT+7)
Những đứa trẻ hàm vẩu, mũi tẹt, da nhợt, mắt vàng, thấp lùn, bụng to như chửa, thường sống không quá 20 tuổi đang ngày càng gặp nhiều ở vùng người Mường (Hòa Bình) với một căn bệnh quái ác: huyết tán di truyền. Tin Tức, Tin HOT trong ngày được cập nhật liên tục từng giờ tại Tin Tức Trong Ngày Tôi đến nhà vợ chồng Bùi Văn Thăn, Bùi Thị Nguyến ở xóm Sống Dưới (xã Vĩnh Đồng, huyện Kim Bôi). Trên vách tường treo đầy giấy khen học sinh tiên tiến, học sinh giỏi của cháu Bùi Thanh Ngọc.
Cháu Ngọc và ước mơ làm thầy giáo Bùi Thanh Ngọc, đứa con trai đầu học lớp 8 rồi mà cao chỉ có 1m25, nặng 23 kg. Ốm yếu nhưng Ngọc học rất khá, không lớp nào không có giấy khen, năm nay do đi viện suốt nên học kỳ hai mới không được. Ngọc ngồi xếp bằng trên giường, nhỏ như một cái phích uống nước. Trò chuyện cùng tôi, cháu cười suốt, bảo thích học môn toán, bảo ước mơ thành một thầy giáo trong tương lai. Nghe đến đây, chị Nguyến bỗng xa xót: “Bệnh tật như cháu ai người ta cho làm thầy giáo chú nhờ?”. Tôi cũng chẳng biết nói gì khi thấy ánh mắt thằng Ngọc đang cười lấp loáng bỗng nhiên tắt lịm.
Vĩnh Đồng có trên 10 cháu mắc, chết dần chết mòn giờ còn 5 và một đứa con nhà anh Bùi Văn Lợi hiện đang chưa rõ biểu hiện bệnh. "Những đứa trẻ mắc bệnh này thường chết non, sống lâu nhất là Bùi Thị Bông ở xóm Chiềng 3 được 23 tuổi. Khi cả hai bố mẹ mang gen bệnh có khả năng sinh con ra mang bệnh nặng với tỷ lệ mắc 25%.
Gia đình ông Biển Được vài tháng, thằng bé cứ trắng bệch đi, lách to lên, đau yếu suốt. Năm 1991 vợ ông sinh tiếp được một đứa con gái. Khi cháu gần 1 năm tuổi bị lên hạch ở cổ rồi thủng, chạy chữa thuốc thang mãi không liền, được một thời gian cũng bỏ vợ chồng ông rồi đi. Năm 1994 vợ ông sinh tiếp đứa con trai út Bùi Văn Bắc. Khi đẻ ra sờ lách thằng Bắc đã thấy cứng cứng, cục cục, giật mình nhớ đến bệnh tật của thằng cả nhưng vợ chồng ông tự an ủi nhau rằng con sẽ không sao. Phập phồng theo dõi Bắc, một hai tháng đầu thằng bé cũng bình thường nhưng từ tháng ba trở đi nó bỗng xanh xao dần, hay ho sốt. Bồng con đi khám ở bệnh viện địa phương, bác sĩ chẩn đoán bị ho, tiêm kháng sinh. Càng tiêm, Bắc càng teo tóp mà bệnh tật vẫn không thuyên giảm. Đến lúc cả hai anh em đã trên 10 tuổi, ông Biển đưa đi chúng xuống Hà Nội khám ở Bệnh viện Nhi Trung ương mới biết chúng bị huyết tán di truyền.
18 tuổi nhưng Bắc mới 28 kg Vợ ông Biển được người ta khuyên bảo thôi không đẻ nữa. Bác sĩ truyền máu cho chúng, mổ cắt bớt lách, thằng anh cắt bỏ 2,7 kg, thằng em cắt bỏ hơn 3 kg. Giờ mỗi đứa có một vết sẹo to đùng chạy ngoằn nghèo trên bụng. Lúc nào Bính, Bắc cũng đói, đòi ăn cả ngày nhưng rất yếu, không làm được việc gì. Mỗi anh em đều bị gãy xương chân tay đến ba lần, chẳng bao giờ bê được một vật nặng. 23 tuổi thằng Bính mới cao 1m44 nặng 45 kg, 18 tuổi thằng Bắc mới cao 1m35 nặng 28 kg.
Bao cái chữ vào tai này rồi lại ra tai kia, học chẳng vào, cô giáo ưu tiên bệnh tật vẫn cho lên lớp. Dù học đã đến lớp 9, lớp 7 nhưng chúng cũng chẳng đọc thông, viết thạo được. Thằng Bính được đi tẩy sắt nên khôn hơn còn vọc vạch được đôi từ còn thằng Bắc thì chịu. Căn bệnh quái ác khiến chúng sống nhờ máu của người khác. Tháng nào cũng phải đi khám, đi truyền.
Theo Dương Đình Tường (Nông nghiệp Việt Nam)
(5633 bình chọn, 9/10 điểm)
Tin cùng mục Tin tức Việt Nam
Tin nổi bật mục Tin tức trong ngày |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |