Bức thư “chàng gay” làm ĐBQH xúc động
Cô Nguyễn Thị L. (áo đen) người có con đồng tính

Bức thư “chàng gay” làm ĐBQH xúc động

Thứ Bảy, ngày 11/05/2013 10:00 AM (GMT+7)

“Con không phải do tiếp xúc với ai mà bị, gay không phải là bệnh, chỉ là con sinh ra từ bé đã vậy rồi. Mẹ đừng hiểu nhầm gay với những người lưỡng tính hoặc pê-đê thích làm gái. Con là con trai, nhưng con khác một thằng con trai là con lại thích con trai”.

Tin Tức, Tin HOT trong ngày được cập nhật liên tục từng giờ tại Tin Tức Trong Ngày

Bức thư của cậu con trai đồng tính gửi mẹ – cô Nguyễn Thị L. (TP Hồ Chí Minh) được đọc tại Hội thảo: Người đồng tính, song giới và chuyển giới: Những quy định pháp luật và quan điểm của cộng đồng tổ chức ngày 10/5, tại Hà Nội. Hội thảo do Viện Nghiên cứu lập pháp phối hợp với Viện Nghiên cứu Xã hội, Kinh tế và Môi trường tổ chức.

Nhiều năm qua, vợ chồng bà vẫn giữ kín chuyện con trai đồng tính, vì xấu hổ nên không dám nói với ai. Bà L. là  nhà khoa học, làm việc tại cơ quan nhà nước có trụ sở  TP Hồ Chí Minh.

Cô Nguyễn Thị L. kể: Tôi phát hiện con trai đồng tính khi cậu là học trò lớp 11. Giờ cháu đã học xong đại học, vài ngày nữa, tốt nghiệp cao học.

Kể từ đó, là cả quá trình tôi đấu tranh với con. Cháu cao hơn 1m7, năng gần 70kg, nhất định là người bình thường, và cháu bị như vậy cũng nhất định là tâm lý lệch lạc. Tôi nghĩ con mình bị lôi kéo, ăn chơi buông thả...

Tôi dùng quyền làm mẹ bắt con phải làm thế này, thế khác. Tôi bắt cháu đến đủ các trung tâm tư vấn. Rồi có lần gặp TS tâm lý Huỳnh Văn Sơn tư vấn, ông nói con tôi có thể là người đồng tính, nhưng năm 21 tuổi mới định hình chính xác. Vậy là tôi lại hy vọng hai năm nữa. Nhưng rồi năm 21 tuổi vẫn thế.

Sau cùng, tôi viết thư cho con, tôi nói trong thư, ba mẹ chỉ có một mình con là con trai, lại là cháu đích tôn của dòng họ,... sau đó tôi chỉ nhận được sự im lặng. Rồi cháu cũng viết thư cho tôi, đọc xong, tôi khóc suốt đêm...


Bức thư “chàng gay” làm ĐBQH xúc động - 1

Bức thư của con trai bà L. cũng là lời muốn nói của các cặp đôi đồng tính khác gửi cha mẹ mình

Hàng trăm người trong hội trường lặng người nghe bức thư của một chàng trai đồng tính đồng tính gửi mẹ, trước giọng đọc xúc động của vị Phó viện trưởng Viện nghiên cứu lập pháp của Quốc hội. Bà L. ngồi nghe liên tục lấy tay quệt nước mắt.

Mở đầu bức thư, chàng viết: “Mẹ của con! Hôm nay là lần đầu con viết thư cho mẹ. Con cũng không nghĩ là nó lại khó khăn như vậy. Khó để nói lên những tâm sự con giấu bấy lâu, khó để làm mẹ hiểu được những gì  con đã trải qua...”.

Khi con vừa cất tiếng khóc chào đời, mẹ là người đầu tiên ôm con vào lòng, người đầu tiên cho con tình thương là mẹ. Mẹ đã cho con cuộc sống. Rồi đến khi con tập nói, tập bò, tập đi... mẹ luôn bên cạnh, nâng đỡ khi con ngã. Ở bên mẹ, con thật hạnh phúc biết bao.

Rồi con đi học, cấp 1, cấp 2, rồi cấp 3, vào đại học...  mẹ luôn đặt vào con niềm hy vọng nhỏ nhoi, đó là mong con thành tài, có sự nghiệp, có gia đình hạnh phúc. Con biết chứ, cha mẹ nào chả mong con cái như vậy. Con yêu mẹ nhiều lắm. Nhưng...

Cuộc sống thật khắc nghiệt. Con sinh ra không giống thằng con trai khác, con sinh ra trong một sự trớ trêu của tạo hóa. Mẹ ơi, con là gay... con  không thích con gái, con chỉ thích nhìn con trai.

Mẹ ơi, con xin lỗi. Ngay từ lớp 1 con đã thấy có gì đó không ổn. Đến năm lớp 7 con đã biết yêu. Mẹ có nhớ Huy Vũ không? Đó là người làm con phải bao lần say đắm. Mẹ có nhớ, đã nhiều lần con nói với mẹ về nó không? Lúc đó con cũng chẳng biết mình là ai nữa. Rồi đến năm lớp 10, con từng mến Trọng, nhưng sau đó, con đã nhận ra mình là ai và biết được rằng, thế giới này không dành cho con.

Cái ngày mẹ biết con như vậy, mẹ đã khóc, khóc nhiều lắm. Con tim con như nhói đau, con chỉ muốn con chết đi để không làm mẹ phải đau khổ. Con đã hứa là phải như vậy, nhưng chả khác gì làm sắt biến thành vàng. Mọi điều con giữ trong lòng. Mẹ có biết, hằng đêm con khóc nhiều lắm. Con khóc vì sự tủi thân, vì sự cô đơn  trong chính trái tim, con chỉ muốn mình không còn trên đời này nữa.

Cuộc sống đầy rẫy bế tắc. Nếu con bị bại liệt, mẹ vẫn thương con, nếu con bị câm điếc mẹ vẫn thương con... Nhưng con là gay, đó là sự sỉ nhục cho cả dòng họ, một tên tội đồ. Ước gì, con chết ngay từ khi lọt lòng để mẹ không phải khổ như vậy. Ước gì con là một người bình thường.

Nhưng trớ trêu, tại sao con lọt vào 3% dân số, tại sao con lại yêu con trai. Mẹ đừng tự dằn vặt mẹ, mẹ không có lỗi khi sinh ra con, chính tạo hóa đã làm con như thế. Nếu con ở Iran, đã bị treo cổ vì người đồng tính. Nhưng có lẽ chết đi là cách tốt nhất để không phải đau khổ. Con đã gặp nhiều người giống con, ai ai cũng tâm sự như vậy.

Gia đình là nỗi buồn lớn nhất trong cuộc đời chính họ. Bế tắc trong cuộc sống, sự cô đơn trong trái tim và sự căm ghét, không chấp nhận của gia đình đã đẩy họ vào bước đường cùng. Tự tử là cách đơn giản nhất để không còn đau khổ cũng như không còn làm cho gia đình cảm thấy bị sỉ nhục. Con mất đi mấy đứa bạn chỉ vì thế.

Mẹ đừng đưa con đi bác sỹ tâm lý nữa vì người ta chứng minh đây không phải là bệnh tâm lý mà. Đây cũng không phải bị sinh lý, nhưng não con đã mất trung tâm nhận biết giới tính. Mẹ hãy cho con biết, con nên làm gì. Con chỉ xin mẹ, nếu coi con là con thì hãy chấp nhận con người này của con. Hoặc không thể, mẹ hãy cho con thêm một năm, con tốt nghiệp ra trường. Sau lúc ấy, con sẽ đi khỏi đây mãi mãi để không phải là nỗi ô nhục của mẹ.

Mẹ của con, đây không phải là điều trái tự nhiên. Tại sao người ta rẽ phải được mà con rẽ trái không được. Con không làm gì nên tội lỗi, con không làm trái đạo đức con người mà. Mẹ ơi, đức Phật không bao giờ ghét con, Người luôn dạy con dù thế nào cũng phải làm người tốt.

Con không phải do tiếp xúc với ai mà bị, gay không phải là bệnh, chỉ là con sinh ra từ bé đã vậy rồi. Mẹ đừng hiểu nhầm gay với những người lưỡng tính hoặc pê-đê thích làm gái. Con là con trai, nhưng con khác một thằng con trai là con lại thích con trai.

Con có thể có gia đình hạnh phúc, con có thể có con nuôi hoặc sinh hộ... đó vẫn là gia đình mà thôi. Xin mẹ đừng ép con làm những điều không thể. Mẹ sinh con ra, mẹ muốn con hạnh phúc, con hạnh phúc khi ở bên cạnh người con yêu. Con không thể cố gắng nhắm mắt để yêu một người con gái được. Mẹ có muốn nhìn thấy con mẹ mãi mãi không có hạnh phúc.

Tại sao mẹ phải xấu hổ? Con có giết người, trộm cắp đâu. Con là người có chí hướng, suy nghĩ. Con chẳng mong mẹ tự hào về con vì con nghĩ mẹ chẳng bao giờ có đủ can đảm để làm vậy. Mẹ sẽ không che chở cho con như mẹ thường làm.

Rồi cũng sẽ mình con phải đương đầu với sóng gió phía trước, dù đau lắm nhưng con phải cố gắng thôi. Con luôn mơ ước được sống chung với bố mẹ cùng với người con yêu trong cùng một căn nhà, nhưng đó chỉ là ước mơ. Nên có lẽ con sẽ ra đi mẹ à, ít ra để mẹ không cảm thấy đau khổ khi nhìn thấy con.

Dương Tùng (Khampha.vn)
Xem bình luận Xem thêm bình luận
sangday: Không công nhận.
0    3
Đây có thể coi là một trào lưu hóa trong xã hội hiện đại. Hệ quả sẽ là gái giả trai, trai giả gái lại xuất hiện tùm lum trong xã hội, trên sân khấu, phim ảnh...Rồi nảy sinh thêm trào lưu chuyển đổi giới tính tràn lan, không thích làm đàn ông lại chuyển sang làm phụ nữ và ngược lại, gấy xáo trộn an ninh trật tự, kỉ cương pháp luật và luân thường đạo lí của gia đình Việt Nam..
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
khang: Nên chấp nhận người đồng tính
1    0
Đồng tính đâu phải là cái tội, là sinh ra người ta đã bị bẩm sinh (gọi là dị tật) nhưng không giống những người dị tật khác. Tại sao phải gạt bỏ họ khi họ không có tội. Họ chỉ yêu người con trai nhưng người con trai đó cũng là gay. Họ cũng là người, họ đâu có làm hại gì mọi người đâu. Giáo viên dạy đại học của trường tôi cũng bị gay nhưng họ dạy rất hay và họ rất giỏi. Các bạn chưa bị trong hoàn cảnh của họ các bạn không biết là họ đau khổ cỡ nào. Rồi sau này con các bạn bị gay rồi các bạn biết không có gì thay đổi được họ. Vì họ sinh ra đã là gay.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
TVT: Thấu Hiểu
2    0
Đọc qua bức thư này mình đã cái nhìn khác xưa về thế giới thứ ba nay, Hãy cố lên bạn!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
phan huy: Góp ý
2    0
Đồng tình không phải là cái tội. Họ cũng có muốn như vậy đâu. Mình vẫn biết văn hoá phương đông thì sẽ khác so với phương tây nhiều nhưng mình nghĩ mọi người nên có cái nhìn thoáng hơn về đồng tính. Nên cho họ 1 lối thoát.Các bạn thử đặt địa vị vào nếu như trong đại gia đình mình cũng có người đồng tính thì sao? Các bạn cũng kì thị chính những người trong gia đình minh sao?
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Linh: Buồn (đọc xong mà 2 hàng nước mắt cứ thi nhau tuôn trào)
4    0
Từ khi sinh ra họ đã bị như vậy thì biết phải làm sao???? Đâu có ai muốn thế. Các bạn hãy thử đặt mình và h/c của họ mà nghĩ xem. Nếu là bạn thì sẽ như thế nào?
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Le van Hung: Gửi chàng gay
1    0
Bạn phải có gắng sống thật thoải mái. Tự tin vào cuộc sống cũng như bản thân, tôi hy vọng và cũng chắc chắn bạn sẽ làm nhiều điều tốt hơn những người bình thường, không cần thiết xã hội hoặc bạn bè hay người thân nghĩ xấu về bạn. Bạn cứ sống thật giản dị, hòa đồng, yêu thương mọi người, làm việc có trách nhiệm, giúp ích cho xã hội phát triển. Vậy ai xa lánh và bỏ bạn?
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Xem tiếp bình luận Bình luận 1 - 6 / 78Trang trước, [1], 2, 3, 4, Trang sau
Thông tin cần biết
Sự kiện tiêu điểm
Về trang chủ 24hVề đầu trang
sinh viên, cảnh sát, tội phạm, Facebook, Smartphone, dgdg, vn, tin hay, tin hot, bao, cong nghe AIP, dong co no, nguyen ly hoat dong tau ngam, cong nghe tau ngam, cong ty co khi, ki su vuon, tau ngam mini, Tau ngam, NGOI SAOVN, BAO, BÁO PHỤ NỮ, TIN TUC, TIN MOI, TIN TUC MOItin the gioi, TIN THE THAO, nhac, PhimCA NHAC, PHIM MOI, phim hay, truyen cuoI HAY, hai, TIN TUC TRONG NGAY, TIN TUC VIET NAM, BAO Phap luat, XA HOI, TIN NHANH, bao cong an, Game hay, lam dephanh phuc gia dinh, THOI TRANG, THOI TRANG 2014, THOI TRANG CONG SO 2014, THE THAO, GIA VANG HOM NAY, BAT DONG SAN, VIEC LAM, TUYEN DUNG, CuoiSuc khoe, AN NINH, BAO BONG DA, BÓNG ĐÁ, BONG DA VIET NAM, SAO VIET, SUC KHOE DOI SONG, DE THI THU DAI HOC 2014, DIEM THI 2014, DIEM THI VAO LOP 10 HO CHI MINH NAM 2014
X
CNT2T3T4T5T6T7