Chí Phèo muốn Thị Nở nude

Thứ Hai, ngày 13/02/2012 00:10 AM (GMT+7)

Với hắn, chỉ cần thị nude để bảo vệ cái bụi chuối hạnh phúc này là đủ lắm rồi.

Đón xem những VIDEO CLIP CƯỜI đau bụng nhất, những TRANH VUI ấn tượng nhất, những TRUYỆN CƯỜI khó đỡ nhất, và những tin VỊT nhất tại CƯỜI 24H

Lâu lắm rồi, từ ngày lấy vợ, hắn chẳng đụng đến một giọt rượu nào. Không phải là hắn kinh rượu. Chẳng phải hắn hết tiền. Mà càng không phải là hắn bị vợ cấm. Chẳng qua, từ ngày rước thị về, chỉ cần nhìn thấy vợ là nước miếng hắn đã lại tứa ra. Ngần ấy thôi cũng đủ no bụng, chẳng còn chỗ nào mà chứa rượu nữa.

Nhưng hôm nay thì khác, vợ hắn về bên nhà bà cô già. Cơn thèm rượu lại nổi lên, hắn móc bụng con lợn nhựa tiết kiệm của vợ, được hơn trăm bạc lẻ. Hắn cầm tiền ra cửa, tần ngần một lúc, nghĩ thế nào, hắn quay vào đút trả lại mấy tờ. Xong, hắn thong dong đi ra ngõ, thẳng tiến đến chợ.

Cô hàng rượu đon đả mời chào. Hắn nháy nháy mắt ra hiệu. Cô hàng gật đầu rồi đặt ra trước mặt hắn một chai rượu nút lá chuối cùng cái chén con. Gió xuân cứ thổi phần phật, phần phật mấy vạt áo bà ba của cô hàng. Hắn đê mê ngắm nghía...

Nắng sớm hại thật, hắn cố dụi mắt mấy lần cố NHÌN THẤY cái áo của cô hàng rượu cứ... NHƯ KHÔNG, nghĩa là... NHƯ KHÔNG. Hắn muốn chỉ mặt đặt tên cho cái mà hắn đang nghĩ lắm nhưng ngặt nỗi vốn từ quá hẻo nên hắn chỉ lặp đi lặp lại mấy lần liên tiếp: "Như không... Như không... Như không..."

Nước miếng từ hai bên mép hắn chợt chảy ra ròng ròng. Lâu lắm rồi, cũng từ ngày lấy vợ, hắn bị mặc định rằng vẻ sexy, gợi cảm thì chỉ có ở vợ hắn. Một cái váy đụp, một cái yếm cũ sờn lấp ló trong vạt áo bà ba nhuộm bùn cũng đủ gợi cho hắn bao nhiêu niềm khao khát. Ấy thế mà nay, hắn chợt nhận ra có một vẻ gợi cảm khác, nó... nó... ít phải... tưởng tượng hơn nhiều.

Cô hàng rượu thấy hắn mãi không ngậm miệng lại được thì tủm tỉm. Hắn giật mình, chữa ngượng:

- Người đâu mà... nuột thế.

- Gớm chả. Hoa hậu xóm đấy. Chả chịu đọc đài nghe báo gì cả. - Gã ngồi bên cạnh lên tiếng.

Đoạn, gã nghển cổ lên, nói nhỏ vào tai hắn:

- Thấy phập phồng chưa? Phồng chưa? Hít hơi mãi nó mới phồng lên đấy.

Rồi gã ha hả cười, phủi đít đứng dậy. Hắn cũng cười. Cô hàng rượu nghĩ: Chỉ có những thằng say mới hiểu được thằng say. Đoạn, cô nhoài người về phía hắn. Hắn giật này người, né sang một bên cho cô hàng nhặt cái vỏ kẹo cao su gã hồi nãy thả xuống mặt ghế, cái cổ áo trễ xuống... Hắn nín thở... nhắm mắt, thầm nghĩ sao trên đời lại có người thích "bán da" thế? Hỏng hết cả bộ mặt của cái áo bà ba. Hắn chợt nhớ đến tấm áo bà ba dày bịch thân thương của vợ, bà ba thế mới là bà ba chứ, vừa kín đáo lại vừa... thập thò.

Thấy hắn im lặng, cô hàng rượu gợi chuyện:

- Gớm, ông anh nghĩ cái sự đời gì mà cứ như đang... bảo vệ môi trường thế? Xanh xao tựa như tán cây rừng, gồ ghề tựa như triền núi, bãi đồi, mơ màng như áng mây lãng đãng... He he...

Hắn giật mình, cúi xuống nhìn. Úi trời, hồi sáng vội đi, hắn quên cài cúc áo. Bảo sao cô hàng lại nhìn xuyên thấu được thân thể hắn thế. Hắn luống cuống cài cúc áo lại. Cô hàng cười ré lên:

- Gớm, anh phải lột áo ra, rồi ra giữa cái vườn cây cảnh kia kia, rồi vươn lên, tạo dáng như bonsai í. Thế mới được bộ ảnh đẹp. He he...

Hắn đỏ bừng mặt ngượng nghịu. Giá như ngày xưa thì hắn sẵn sàng làm thế thật. Không ai thách hắn cũng làm, miễn có rượu là hắn làm. Nhưng giờ là giai có vợ rồi, phải chỉn chu chứ, của mình là của vợ mà.

Hắn hất hàm hỏi ngược lại cô hàng:

- Thế nếu cô muốn bảo vệ rượu thì cô cũng lột ra rồi ngâm mình trong rượu hử?

- Hẳn rồi. Cái bác này lạ thật. Phải thế chứ. Muốn bảo vệ cái gì thì phải hòa mình vào cái đó, càng... "thiên nhiên" càng tốt bác ạ. He he...

Cái điệu cười he he, nghe quen lắm. Hắn chau mày ngẫm nghĩ. Hắn nhìn vào cô hàng rượu. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt ấy. Phải. Quen lắm. Hắn vẫn nhớ... Điệu cười, ánh mắt, làn da... thật giống với cô chủ của hắn ngày xưa. Hắn còn nhớ hồi làm thằng tài xế cho một ông sếp lớn, ông này có một cô vợ bé, cô vợ bé được ông sếp tặng cho một cái nhà lớn... Cô vợ bé ấy thỉnh thoảng lại nhờ hắn massage cho mỗi khi ông sếp lớn chưa kịp cấp tiền... Cô vợ bé ấy sao mà giống cô hàng rượu tệ.

Không kìm được, hắn buột miệng:

- Phải cô ba?

- Dạ. Ơ... Ơ...

- Đúng rồi, đúng là cô. Tôi nhận ra ngay. Nhưng sao giờ cô... lại mỏng và trễ thế kia?

Cô hàng rượu giật mình, lấy tay che vội cơ thể. Đoạn cô nàng lắp bắp:

- Hở... Hở... Sexy... Không... tôi không phải cô ba anh quen. Không phải đâu. Nhầm người rồi. Thôi, anh uống nhanh đi rồi còn về.

Cô hàng rượu luống cuống vừa quay mặt đi vừa đuổi hắn xơi xơi. Hắn cũng chẳng thèm, và hắn cũng chẳng cần gì ở cái cô ba này (nếu đúng thật) cả.

Hắn đặt mấy đồng tiền lên mặt bàn, chèn cái chén lên rồi đứng dậy.

Bất chợt trời đổ mưa. Mưa như trút nước. manh áo của cô hàng rượu đã mỏng manh nay lại càng trở nên trong suốt. Và hắn thấy: MỘT VẾT CHÀM HÌNH CON RẾT quen thuộc ở bên... eo cô hàng rượu. Cái vết ấy thì lẫn đi đâu được hả cô ba? Hắn thầm nghĩ, rồi tặc lưỡi: Chậc, người ta không muốn nhân thì thôi. Chẳng truy làm gì vì dù có nhận thì mình cũng có được xơ múi gì đâu. Hắn quay lưng, quày quả bước đi, trong đầu vẫn nghĩ lung lắm.

Cái cô ba ấy, từ trước đến nay có bao giờ kín đáo đâu mà nay lại giật mình? Mà... sao đang lầu son gác tía, giờ cô ả lại phải ra đây? Hắn ngẫm nghĩ. Chắc rồi. Ông sếp lớn đã có cô vợ bé nuột nà hơn... Hắn thở dài. Lúc này, hắn chỉ muốn trở về với cái túp lều lụp sụp mà ấm cúng của vợ chồng hắn.

Trời tạnh mưa nhưng cũng nhập nhoạng tối. Bước gần về đến nhà, hắn thấy cái gì như là cái ống quyển đang thò ra từ bụi chuối đầu ngõ. Hắn run run bước tới. Hắn suýt sặc nước bọt khi nhận ra đấy đích thị là người và nghiêm trọng hơn, đấy đích thị là vợ hắn. Thị đang ngủ ngon lành cạnh bụi chuối, hai bên sườn mụ là hai cái làn to tổ chảng đựng đầy hoa quả bánh trái. Chắc là lộc mà bà cô già lấy cho đây.

Chợt hắn thấy thích thú quá. Hắn nhòm gần vào vợ hắn hơn. Thị ngủ trong tư thế nửa nằm nửa ngồi. Mặt thị hếch lên trời, cái mũi cam sành bạnh ra, đôi môi dày khô nẻ đang há hốc như muốn uống hết sương trời, tiếc thay mải ngủ không nuốt được, thành thử bao nhiêu sương mụ hứng được đều nhỏ tong tong ra ngoài qua hai bên mép. Thị nằm đó, chân co chân duỗi, cái váy đụp xếch gần lên đến bẹn, cái áo bà ba phanh ra để lộ chiếc yếm trễ nải, đôi bàn tay chuối hột sần sùi thỉnh thoảng đưa ra gãi gãi, chắc là muỗi đốt. Thị gợi tình quá, nhất là dưới cái ánh sáng mờ tỏ này. Hắn lao vào, vợ hắn vùng vằng:

- Ở đời này chỉ có một mình chồng bà được đụng vào bà thôi nhá. Thằng nào dám xớ rớ? Biến!

Ú ớ được có vậy, rồi thị lại chìm vào giấc ngủ. Hắn đứng dậy, nhìn toàn thân thị. Hắn thấy vợ hắn đẹp quá, sexy quá, đáng yêu quá. Vậy mà thiên hạ cứ bảo thị xấu, hễ nhìn thấy thị là người ta lại quay đi nhếch mép cười khẩy, cố không chửi tạo hóa vì đã nặn ra một thực thể như thị, và ai cũng cố tránh mặt thị, như tránh hủi.

Hắn chợt nhớ đến cô ba hàng rượu, hắn mỉm cười hài lòng. Ừ, hắn chẳng cần bất cứ ai nude để bảo vệ cái gì cả. Với hắn, chỉ cần thị nude để bảo vệ cái bụi chuối hạnh phúc này là đủ lắm rồi. Chỉ cần thị nude, trừ hắn ra, tất cả mọi người, không ai dám bén mảng đến đây mà xâm hại gia đình hắn cả. Chắc chắn!

Poi Hà (24H.COM.VN)
  Video chọn lọc
Thông tin cần biết
Sự kiện tiêu điểm
Về trang chủ 24hVề đầu trang
TIN TUC TRONG NGAY, TIN NHANH, TIN TUC VIET NAMIPHONE 6, GIA IPHONE 6 VIET NAMU19 VIET NAM, TIN TUC, TIN TUC 24H, BONG DA, THE THAO, TIN MOI, THOI TRANG, LAM DEP, ASIAD 17, AN NINH HINH SU, GIONG HAT VIET NHI 2014, HAI HOAI LINH, SAO VIET, LICH THI DAU ASIAD 2014, ASIAD 2014, THE VOICE KID 2014
X
CNT2T3T4T5T6T7