Thông tin cần biết
Cô đơn... một tình yêu đồng giới
Tôi thấy khinh bỉ và ghê sợ chính bản thân mình... (Ảnh minh họa)

Cô đơn... một tình yêu đồng giới

Thứ Ba, 22/11/2011, 04:58 PM (GMT+7)
Mỗi ngày, bạn ấy chăm sóc tôi từng bữa ăn, nhắc tôi uống từng viên thuốc. Rồi mỗi đêm cơn đau ấy lại hành hạ tôi... nhưng bạn ấy vẫn luôn bên cạnh tôi, đưa tay của mình cho tôi cắn.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Từ nhỏ, tôi luôn cảm thấy mình là một người may mắn. Gia đình tôi có 3 chị em, tôi là chị lớn trong nhà nhưng tôi luôn được cha mẹ, ông bà, các cô chú, cậu dì yêu thương vì tôi học giỏi, ngoan ngoãn và luôn quan tâm đến người khác. Đi đến đâu, tôi cũng được mọi người chú ý dù rằng tôi không xinh đẹp. Mọi người luôn khen tôi dễ thương và rất muốn làm bạn với tôi. Tôi cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp.

Thi đại học xong, Tôi lên Sài Gòn học với biết bao niềm tin và hi vọng về con đường phía trước… nhưng cuộc sống dường như không như những gì tôi nghĩ và chưa bao giờ tôi nghĩ rằng, bản thân mình lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu thế này.

Tôi tìm được phòng trọ ở gần trường nhưng phải ở ghép với các bạn khác. Phòng trọ đó 6 chúng tôi ở chung với nhau, mỗi người một miền quê, một tính cách khác nhau… nhưng chúng tôi có một điểm chung là rất hiếu học. Và cũng từ chính phòng trọ này, tôi đã gặp bạn ấy, một cô gái rất dễ thương.

Bạn là một cô gái miền Trung hiền lành, dễ thương, luôn quan tâm người khác nhưng lại khá nhút nhát. Còn tôi là cô gái vui vẻ, hoà đồng và thích sự chân thật. Rất nhanh chóng, chúng tôi trở thành bạn thân của nhau. Càng tiếp xúc với bạn ấy, tôi càng nhận ra bạn ấy là cô gái rất tốt, thậm chí tôi đã học tập được rất nhiều điều từ bạn ấy. Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi điều, thậm chí những điều mà chúng tôi chưa từng kể cho ai.

Thời gian cứ thế trôi qua, càng ngày tôi càng quý trọng bạn ấy hơn. Ngày nào tôi cũng muốn trông thấy bạn ấy và cảm thấy nhớ mỗi khi bạn ấy đi học cả ngày mới về. Tôi chỉ nghĩ rằng, vì chúng tôi quá thân nhau nên mới cảm thấy cần nhau như vậy.

Bạn ấy xinh đẹp, lại rất hiền nên trong lớp có rất nhiều anh chàng để ý. Có người tặng hoa, gọi điện thoại, nhắn tin làm quen, thậm chí còn tìm đến nhà trọ chờ bạn ấy nữa. Không hiểu sao những lúc như thế, tôi lại thấy rất buồn và khó chịu nhưng tôi không hề nói cho bạn ấy biết. Một nỗi lo sợ mơ hồ trong tâm trí tôi…

Rồi cũng đến tết, chúng tôi chia tay nhau về quê. Những ngày đó, tôi nhớ bạn ấy vô cùng nhưng tôi không thể nào hiểu được những gì tôi đang trải qua là gì. Nhưng càng ngày, tôi lại thấy nhớ bạn ấy nhiều hơn. Nỗi nhớ cứ đau đáu, giày vò khiến tôi lúc nào cũng nghĩ về bạn ấy. Tôi bỗng thấy sợ khi đọc một bài báo kể về một mối tình đồng tính của hai cô gái.

Tôi thật sự lo sợ, càng lo sợ thì hình ảnh bạn ấy càng  ùa về trong tâm trí tôi. Tôi lên internet tìm hiểu và tôi nhận ra rằng, dường như tôi đang rơi vào hoàn cảnh đó.

Ở quê tôi cũng có những trường hợp như vậy và họ luôn bị xã hội khinh bỉ, dè bỉu. Họ xem đó như một căn bệnh. Từ nhỏ, tôi đã thấy ghê sợ khi nhìn thấy những người như vậy, thậm chí tôi không dám đến gần họ. Vậy mà giờ đây tôi lại như vậy. Tôi vừa sốc vừa sợ…

Tôi không biết phải làm sao và không dám nói với ai. Chưa bao giờ tôi thấy bế tắc như lúc ấy. Tôi thấy khinh bỉ và ghê sợ chính bản thân mình. Tôi lo lắng mọi người sẽ biết… Tôi không dám nghĩ về phía trước. Tôi thấy tuyệt vọng và nghĩ đến cái chết nhưng lại không có đủ can đảm làm điều đó vì cha mẹ rất yêu thương và kì vọng về tôi. Thấy tôi cứ như người mất hồn nên cha mẹ tôi rất lo lắng. Những ngày ấy, biết tôi đang buồn chuyện gì đó, bạn ấy thường xuyên liên lạc với tôi khiến tôi bớt đi sợ hãi.

Một đêm, tôi đã bạo dạn nhắn tin cho bạn ấy. Tôi đã nhắn, “Tôi xin lỗi nhưng hình như tôi đã yêu bạn”. Nhắn xong, tôi bỗng thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều dù nghĩ rằng, có thể sẽ chẳng bao giờ bạn ấy nói chuyện với tôi nữa, Thậm chí, tôi sẽ mất một người bạn… Nhưng thật bất ngờ, bạn ấy gọi lại cho tôi. Bạn ấy bảo rằng có thể chúng tôi quá thân nhau khiến tôi ngộ nhận. Còn nếu tôi thật sự bị như vậy, bạn ấy sẽ không xa lánh hay khinh bỉ tôi mà sẽ tìm cách giúp tôi. Bạn ấy an ủi, động viên tôi rất nhiều.

Qua tết chúng tôi lên Sài Gòn để tiếp tục học. Chưa bao giờ tôi muốn gặp bạn ấy đến thế. Bạn ấy dẫn tôi đi đến bác sĩ tâm lý để nhờ giúp đỡ. Người bác sĩ ấy cũng nói với tôi giống như bạn ấy đã nói, “Có thể đó là sự ngộ nhận vì đến 25 tuổi, người ta mới có thể xác định chính xác. Mà nếu cháu có bị như vậy thì cũng đừng quá lo lắng vì đó là chuyện bình thường”. Sau lần đó, tôi đã yên tâm được phần nào. Tôi an tâm vì có thể đó là ngộ nhận, tôi bắt đầu giữ khoảng cách với bạn ấy để tập yêu một người khác.

Năm học lớp 11, tôi có thích một bạn trai gần nhà vì bạn ấy là mẫu người mà tôi luôn ao ước: dễ thương, ga lăng, trầm tính và lãng mạn. Chúng tôi quen nhau được một tháng thì tôi nhận ra, tôi không yêu cậu ấy như tôi nghĩ. Tôi chia tay dù biết cậu ấy rất yêu tôi. Giờ đây, cậu ấy cũng học ở Sài Gòn nên chúng tôi có nhiều thời gian gặp nhau hơn. Trong thời gian này, tôi thử tìm cảm giác ở bên bạn trai cũ nên chủ động quay lại với cậu ấy... thế nhưng, ở bên người bạn trai ấy, tôi càng nhớ và yêu cô bạn gái của mình nhiều hơn. Tôi nhận ra rằng, tôi đã sai vì khi làm như vậy, tôi sẽ khiến cậu bạn của mình bị tổn thương và làm tổn thương cả chính mình. Tôi lại chủ động chia tay và trong lòng rất hối hận… Tôi thấy có lỗi với người bạn trai ấy nhưng nếu tôi không làm như vậy thì sau này, người đau khổ sẽ lại là cậu ấy.

Những ngày tháng đó thật đáng sợ. Tôi đột nhiên bị đau tim. Mỗi khi nhớ bạn ấy hay xúc động mạnh, tim tôi lại nhói đau dù tôi không có tiền sử bệnh tim. Tôi vẫn nhớ mãi lần đó, bạn ấy đạp xe giữa trưa nắng gắt để đưa tôi đến viện tim khám bệnh. Chạy tất bật khắp nơi làm thủ tục, an ủi tôi, lo lắng khi tôi vào phòng khám và chở tôi về. May mà tôi chỉ bị đau dây thần kinh tim.

Cô đơn... một tình yêu đồng giới, Les & Gay, Bạn trẻ - Cuộc sống, les, dong tinh, gioi thu ba, tinh yeu dong gioi, tinh yeu sinh vien, lesbian, bao

Tôi đã trải qua những tháng ngày đen tối.. (Ảnh minh họa)

Mỗi ngày, bạn ấy chăm sóc tôi từng bữa ăn, nhắc tôi uống từng viên thuốc. Rồi mỗi đêm cơn đau ấy lại hành hạ tôi, tôi đau đến mức phải cắn tay mình. Những lúc như vậy, bạn ấy luôn bên cạnh tôi, đưa tay của mình cho tôi cắn. Nhiều lúc, không ý thức được, tôi đã cắn tay bạn ấy gần chảy máu nhưng chưa bao giờ bạn ấy kêu đau.

Nhiều đêm thức dậy, thấy bạn ấy đã ngủ mà tay vẫn nắm chặt tay tôi để khi tôi đau, bạn ấy còn biết được khiến tôi thấy thương bạn ấy vô cùng. Tôi hận cuộc đời tại sao lại bắt chúng tôi như thế này!

Tôi bắt đấu sống khép kín và hạn chế tiếp xúc với mọi người. Tôi cắt đứt liên lạc với bạn bè vì nghĩ mình thật ghê tởm. Và khi ấy, tôi đã nghĩ rằng chỉ có cái chết mới có thể giải quyết mọi chuyện. Tôi tìm nhiều cách để chết nhưng đều bị bạn ấy phát hiện và ngăn cản. Bạn ấy đã khóc rất nhiều. Bạn ấy bảo rằng không thể yêu tôi nhưng bạn ấy thương tôi nhiều lắm. Bạn ấy nói tất cả là tại bạn ấy vì bạn ấy đã gặp tôi nên tôi mới như thế…  và không biết bao nhiêu đêm chúng tôi nằm khóc cùng nhau.

Có một lần, tôi lại đau và bạn ấy cũng đau lòng lắm. Ngồi bên tôi nhưng bạn không nói gì. Bất chợt… một cái gì đó rơi vào mắt tôi, hoà vào giọt nước mắt đang chực chờ trên khoé mắt tôi và chảy xuống.

Bạn ấy lại khóc. Tôi hiểu bạn ấy buồn như thế nào. Bạn ấy không thể yêu tôi được nhưng không đành lòng nhìn tôi như vậy. Nhiều lúc bạn ấy ôm tôi, hát cho tôi ngủ. Rồi hôn lên trán tôi, một nụ hôn tràn đầy nước mắt.

Còn tôi cứ mãi chìm đắm trong nỗi buồn của mình khiến tôi không thể ăn uống và tập trung học tập. Tôi gầy đi nhanh chóng và việc học giảm sút. Cái chết luôn trong ý nghĩ của tôi. Nhiều lúc tôi bỏ đi lang thang khiến bạn ấy rất lo lắng và chạy tìm tôi khắp nới. Rồi bạn ấy lại khóc khi tìm thấy tôi. Tôi biết bạn ấy đã khổ vì tôi nhiều lắm.

Dù đã biết câu trả lời nhưng tôi luôn hỏi bạn ấy là tại sao không thể yêu tôi? Và bắt bạn ấy phải trả lời là tôi phải làm sao để bạn yêu tôi? Dù rằng tôi không hề xứng đáng nhận được tình yêu từ bạn ấy, tôi đã làm khổ bạn ấy quá nhiều.

Đã 2 năm trôi qua nhưng chúng tôi vẫn ở cùng nhà trọ với nhau. Và càng ngày tình cảm của tôi dành cho bạn ấy càng sâu đậm. Bạn ấy đã cùng tôi vượt qua những ngày tháng đen tối. Giờ đây tôi đã hiểu và thấm thía nỗi đau mà những người đồng tính phải trải qua. Để có thể chấp nhận mình đã là rất khó khăn, để vượt qua nỗi đau đó và tiếp tục sống còn khó khăn hơn nữa…
Tôi chỉ ao ước một điều rằng, tôi có thể là một cô gái bình thường, có thể yêu một đứa con trai rồi có chồng, sinh con như những người phụ nữ khác nhưng có lẽ điều ước tưởng chừng đơn giản lại quá xa vời với tôi. Số phận thật nghiệt ngã.

Có một người nói với tôi rằng “vì số phận bắt người đồng tính không thể yêu tự do như những người bình thường nên khi yêu, họ yêu rất mãnh liệt và nồng nàn”. Ngày trước, tôi từng bảo rằng, nếu có một điều ước, tôi sẽ ước được bạn yêu tôi dù chỉ một ngày nhưng bây giờ tôi không mong ước là bạn ấy sẽ yêu tôi bởi vì nếu yêu tôi, bạn ấy sẽ rất đau khổ và không bao giờ có hạnh phúc. Gia đình bạn ấy rất gia giáo. Họ sẽ không bao giờ chấp nhận một tình yêu như vậy. Nếu yêu tôi, bạn ấy sẽ bị xã hội khinh bỉ, lên án, bạn bè xa lánh. Bạn ấy sẽ mất tất cả… Tôi chỉ mong tình yêu của tôi sẽ mang đến cho bạn ấy niềm vui, niềm tin trong cuộc sống này. Rồi sẽ có một ngày bạn ấy có người yêu, rồi có chồng .Có lẽ tôi sẽ buồn nhưng tôi sẽ không bao giờ tuyệt vọng mà phải cố gắng đứng lên. Tôi đã chuẩn bị tâm lý chờ đến ngày đó để cầu mong bạn ấy hạnh phúc. Người ta bảo rằng “tình yêu đẹp nhất chính là sự hy sinh”.

Hôm trước, tôi đã đọc được một câu rất hay “Không ai có quyền lựa chọn giới tính của mình khi sinh ra nhưng chúng ta có quyền lựa chọn cách sống với giới tính hiện có của mình”. Tôi luôn là người chị gương mẫu của hai đứa em, là đứa con ngoan trong gia đình. Cha mẹ tôi luôn kì vọng và tự hào về tôi… nhưng tôi đang rất lo sợ nếu như gia đình tôi biết chuyện này thì mọi chuyện sẽ như thế nào?

Liệu rồi xã hội có chấp nhận một người như tôi không?

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 561 503, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


vedau1990 (24H.COM.VN)
Chia sẻ: Chia sẻ link qua Facebook Gửi bài viết này cho bạn bè Ý kiến phản hồi Bản in
BÌNH LUẬN

Cô đơn... một tình yêu đồng giới

(11 bình luận)
Hiển thị   Xem thêm bình luận
don coi: chào bạn
4  0
đọc bài viết của bạn tui đã rơi nước mắt đó vì kho đọc bài của bạn tôi nghĩ đến chuyện của 1mình và thấy tâm trạng của bạn sao giống tôi quá.tôi cũng đang đau khổ,tuyệt vọng lắm chỉ muốn chết cho được giải thoát vì tôi không thể tâm sự với bất cứ ai được nhưng khi nghĩ tới ba mẹ tôi thì tôi không thể chết được nên phải gắng gượng sống cho tròn chữ hiếu của một kiếp người.tôi biết là mình không thể yêu người con trai nào được dù xung quanh tôi cũng không ít người rất yêu thương tôi.Tôi không được can đảm như bạn để nói thật lòng mình mà chỉ biết yêu trong câm lặng mà thôi.Bạn ơi!tôi nghi người con gái kia chắc cũng có tình cảm đặc biệt như tình cảm mà bạn dành cho cô ấy nhưng người bạn đó không dám vượt qua dư luận,gđ mà đến với bạn thôi.Vì xã hội có ai thông cảm và chấp nhận tình yêu đồng tính đâu (chỉ có những người cùng cảnh mới thấu hiểu được) nên dù có yêu nhiều tới đâu thì cũng không có kết quả tốt nên thà chịu đau khổ một mình.bạn ơi,làm sao để gởi bài viết tâm sự của mình lên được vậy bạn cho minh biết với.bạn trả lời qua địa chỉ này nha:doncoikiep31@yahoo.com.vn. cám ơn bạn nha
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
tiết nga: TÔI CHẤP NHẬN BẠN ^^!
0  0
Quan trọng là phải biết tự chấp nhận mình, bạn ạ!. Hãy yêu lấy mình thì bạn mới có thể mở rộng tâm hồn để đón nhận tình yêu của người khác giành cho mình.( cái này giống như lần đầu biết về sex vậy. Ban đầu tôi thấy nó thật khinh tởm, và rồi tôi khinh bỉ những ai làm điều đó. Nhưng chẳng phải chính tôi là thành phẩm của cái "khinh tởm" đó hay sao? Nếu tôi không chấp nhận và học cách sống cùng nó thì có lẽ tôi đã nhập khẩu thế giới bên kia lâu rồi ^^)
Người ta khinh rẻ bạn, nhưng tại sao bạn lại cho họ cái quyền được khinh rẻ mình?
Tôi không nghĩ đồng tính là một cái bệnh hay bị lệch lạc trong suy nghĩ gì cả. Chỉ là bạn yêu một người và người đó cùng giới tính với bạn, chuyện chỉ là vậy thôi. Bạn đời là chỗ dựa tình cảm và tinh thần, chứ không phải là nhiệm vụ phụ nữ. Sống trên đời, ai cũng mong tìm được hạnh phúc cho mình. Nếu người đó yêu bạn hơn bất cứ người đàn ông nào trên cuộc đời này, nếu người đó có thể đem đến cho bạn điều hạnh phúc bạn tìm kiếm thì còn đắn đo gì nữa hả bạn?
Người ta vẫn thường nói đó là một con đường đầy cô độc nhưng nếu trong tim bạn vẫn có tình yêu và khao khát được yêu thì chẳng phải bạn đã có đầy đủ hành trang để đi suốt cuộc hành trình rồi đó sao?
Tôi không biết người khác thế nào nhưng tôi có thể trả lời với bạn rằng: TÔI CHẤP NHẬN BẠN!
Tôi mong bạn có thể sống thật với chính bản thân mình và tìm được hạnh phúc trong tương lai không xa ^^!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
đêm cô đơn: hãy cố mỉm cười ....
0  0
Hãy cố gắng giữ gìn tình bạn đó, và luôn phấn đấu, đóng góp nhiều cho xã hội ... rồi một ngày, hạnh phúc sẽ mỉm cười ^^
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
diễm hương : thật là khó xử
0  0
bạn à ! có lẽ rất khó khăn cho bạn nhưng hãy cố gắng lên không có gì là không vượt qua đc đâu ... rồi các bạn sẽ được chấp nhận thôi ... hihi
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Hoa Linh: Cố lên em!
0  0
Mong em vượt qua đc cú sốc này và đứng vững nhé.Ngày nay ngta cũng nhìn nhận chuyện đó là bình thường mà em.Không có gì là tội lỗi hết.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Trang: chia sẻ cùng bạn
0  0
Đọc bài viết của bạn, tớ đã khóc...Có một thời gian,tớ cũng nghĩ,tớ không biết mình là ai,rất lo sợ...
Tớ cũng gặp bạn ấy vào những năm đầu đại học,và tình cảm trở nên rất thân thiết.Nhưng giờ mọi chuyện khác rồi,và tớ sống cuộc sống của tớ,một cuộc sống bình thường,không còn đau khổ nữa....
Nếu yêu bạn ấy,hãy rời xa bạn ấy đi,nếu bạn ấy không thể yêu lại bạn,vết thương nào qua thời gian cũng sẽ lành lại thôi.
Chúc bạn sống tốt nhé.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Xem tiếp bình luậnBình luận 1 - 6 / 11Trang trước, [1], 2,  Trang sau
Dành riêng cho phái đẹp
X
CN T2 T3 T4 T5 T6 T7