Yêu em là định mệnh (P.2)

Thứ Sáu, ngày 27/12/2013 09:28 AM (GMT+7)

Cuộc sống sau tốt nghiệp thực tế và trần trụi. Phương Chi cũng đã chật vật lắm mới dần thích nghi được với nó

Phương Chi cố ngăn không cho cơn buồn ngủ của mình kéo cụp mi mắt lại. Thời điểm này cô khá rảnh rang, nhưng cũng không thể để mình trong bộ dạng bê tha và được.

Đôi bàn tay cô di lướt trên con trỏ chuột, status của cô cũng đã dần bớt nhiệt, và chàng trai kia có lẽ rất nhanh thôi cũng sẽ trôi vào quên lãng. Mọi thứ tình cờ một lần, rất dễ bị lãng quên.

Chuông báo tin nhắn đến, là tin nhắn của Diệu Linh – chị gái của bạn cô – hay từ bao lâu nay cô cũng đã coi đó là chị gái của chính mình.

- Tối nay rảnh không em, chị em mình đi đâu đó uống nước.

- Em rảnh chị ạ. Sau 7h là em ok.

- Nhà chú chị ăn cơm muộn, hẹn em 8h ở 17 Phan Bội Châu nhé.

- Vâng. Hẹn chị tối nay.

Những ngón tay lướt trên bàn phím của Phương Chi thoáng chút bần thần. Cô chạnh lòng nhớ đến Hà Nội. Mọi cuộc hẹn hò đều làm cô nhớ đến mảnh đất mà cách đây mấy tháng thôi vẫn còn rất gần.

Chị Diệu Linh và cả cô nữa, đều đã bỏ lại những vấn vương với mảnh đất ấy để trở về quê hương – nhưng là trong lòng thành phố - nơi chưa quen thuộc. Có người nói với cô: “Hà Nội là nơi ở thì chán, đi thi nhớ” cô thấy quả thực rất đúng. Cũng có thể vì nơi ấy gắn những ngọt ngào, những hồn nhiên của một thời vẫn còn đầy mơ mộng. Có thể nơi ấy gắn với cái nắm tay đầu tiên, gắn với những buổi chiều thơ thẩn nơi công viên, lang thang quán nhỏ. Có thể nơi ấy có vị hoa sữa dịu dàng đậm vai áo mà chẳng thể tìm kiếm được ở bất cứ nơi đâu. Có thể nơi ấy là tình đầu…

Cuộc sống sau tốt nghiệp thực tế và trần trụi. Phương Chi cũng đã chật vật lắm mới dần thích nghi được với nó. Những bộ hồ sơ gửi đi không hồi âm, những email không được đáp lại, những công việc trái ngành, thu nhập bấp bênh, thậm chí vẫn phải cạnh tranh rất nhiều mới có thể được vào đó đã quăng biết bao tân kỹ sư, cử nhân vào một cái hố sâu của buồn chán...

Gần hai tháng chờ đợi, qua bao lần thi cử và phỏng vấn, Phương Chi cũng chạm đến công việc đầu tiên. Một công việc văn phòng nhẹ nhàng nhưng tiền lương tằn tiện lắm mới đủ sống và chẳng dùng bao nhiêu đến kiến thức cô đã học cũng khiến cô thấy chơi vơi. Nhưng dẫu sao trong thời điểm này, như vậy một khởi đầu không đến nỗi tệ.

Gió lạnh đầu mùa lùa qua ô cửa sổ căn phòng trọ khiến Phương Chi khẽ co người lại.

- Tối nay lạnh thật. - Cô xuýt xoa.

Phương Chi choàng lên người chiếc áo dạ màu hồng, đóng từng chiếc cúc một và kéo khuy móc nơi cổ áo lại cho thật kín. Hà Vi đi làm vẫn chưa về, cơm canh đã nguội cả, điều này khiến Phương Chi cảm thấy trống trải.

Càng lớn cô lại càng sợ cảm giác một mình. Có đôi lúc nấu cơm xong, cô chẳng buồn ăn, chỉ muốn lăn ra giường đợi Hà Vi về để hai đứa ăn chung sau một ngày mệt nhoài vì buồn tẻ. Hà Vi vẫn theo đuổi công việc tại ngân hàng, một công việc lương cứng quá bọt bèo và chỉ trông chờ vào doanh số. Một công việc chủ yếu để lấy kinh nghiệm, mối quan hệ và rèn luyện kỹ năng sống như tất cả những đứa bạn không nằm trong danh sách con ông cháu cha vẫn cố gắng động viên nhau.

Thành công không dành cho những người lười biếng, Phương Chi vẫn tâm niệm thế. Nhưng có đôi lúc cô không kìm lòng được mà thở dài, nói thì dễ, làm được mới khó. Cô vẫn cố gắng duy trì tuần một buổi gia sư tiếng Anh để thứ ngôn ngữ này không biến mất trong cuộc sống của cô, chờ đợi đến khi nó được dùng.

Cô hòa mình vào trong dòng người đang ngược xuôi trên đường. Hải Phòng cũng là một thành phố lớn nhưng độ nhộn nhịp thì thua xa Hà Nội. Chỉ cần đến 10 giờ tối là nội thành cũng đã thưa vắng người. Chẳng có mấy quán ăn đêm được mở, cũng chẳng có ngô nướng, khoai nướng nghi ngút khói dọc hai bên vệ đường, cũng chẳng có mấy những đôi tình nhân đèo nhau lượn phố. Ở nơi nhộn nhịp thì không ngừng tìm kiếm bình yên. Ở nơi thưa vắng thì không ngừng tìm về những ồn ào, sôi động. Nhưng dẫu sao khái niệm bình yên và thưa vắng cũng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Yêu em là định mệnh (P.2) - 1

Có thể nơi ấy có vị hoa sữa dịu dàng đậm vai áo mà chẳng thể tìm kiếm được ở bất cứ nơi đâu (Ảnh minh họa)

Quán trà hoa cúc Diệu Linh hẹn gặp cũng khá đông người. Không ngờ trong những góc sâu nhỏ ở Hải Phòng cũng tìm được không khí quen thuộc như mảnh ký ức sót lại của cô về một góc Hà Nội. Quán khá ấm, Phương Chi nới cúc cổ áo mình cho thoải mái. Trà được bưng lên điệu đàng, phong cách với hoa cúc chen đầy miệng cốc và phin café.

- Em biết uống sao không, uống thế này này.

Diệu Linh đổ cốc trà hoa vào phin café. Phương Chi nhoẻn miệng cười.

- Đúng là em chưa bao giờ được thử.

Cô nhấp môi. Trà mang vị chua dịu của chanh cùng vị ngọt của mật ong, chút cay cay tê tê của gừng tươi và thoảng hương hoa cúc.

- Trà này làm em nhớ đến món quất hấp mật ong mẹ vẫn làm cho em mỗi khi em bị ho.

Phương Chi thật thà mà tinh nghịch. Cô vốn dĩ không thích vị mật ong nên cảm nhận như vậy, có lẽ đã không biết thưởng thức rồi.

Chị Diệu Linh bật cười, đẩy đĩa hạt dẻ ra trước mặt cô.

- Vậy em cắn hạt dẻ đi. Công việc dạo này thế nào rồi?

- Cũng bình thường chị ạ. Khá là nhàn, mà em lại thích những gì bận bịu. Nhưng có thể mấy tháng nữa sẽ khác. Em hi vọng thế.

- Ừ, bước đầu là như vậy em ạ. Cứ bình tĩnh, lấy kinh nghiệm và bổ sung thêm những kỹ năng cần thiết. Vậy… còn chuyện tình cảm thì sao.

Chị dịu dàng nhìn vào mắt Phương Chi. Cô cũng chẳng biết nói chuyện tình cảm của mình như thế nào. Cô chỉ biết lòng đã thôi không còn nhớ thương một người nào đó nữa.

- Vẫn độc thân, vẫn FA thôi mà chị.

Phương Chi cười lớn. Cô ẩn giấu nỗi buồn của mình sau tiếng cười đó, nhưng chị Diệu Linh hoàn toàn có thể nhận ra.

- Đừng bắt mình quên quá nhanh làm gì, cứ để thời gian chầm chậm trôi qua, tất cả những vết thương đều sẽ lành lặn lại. Một cánh cửa đóng lại sẽ có những cánh cửa khác mở ra.

- Chị chỉ biết khuyên em thôi, thế còn chị thì sao?

Phương Chi khua chiếc thìa vào chiếc cốc nhỏ, để lại những tiếng va đập leng keng. Nước trà sóng sánh màu vàng của mật ong và hoa cúc.

- Nếu không tìm được đối tượng kết hôn, có lẽ tháng 4 năm sau chị sẽ sang Trung Quốc du học.

- Sẽ mất bao lâu hả chị?

- Tổng thời gian là bốn năm.

- Bốn năm? – Phương Chi thôi đùa nghịch với chiếc thìa, cô ngước mắt lên nhìn chị - Lúc đó chị sẽ là một cô nàng Tiến sĩ 32 tuổi?

- Ừ, mẹ chị đã ngăn cản. Ngay lúc chị vừa nói ra, mẹ chị đã nhảy lên: Không đi đâu nữa cả, học thế chưa đủ sao. Nhưng nếu không tìm được ai, thì chị đi là điều chắc chắn.

Phương Chi trầm ngâm nhìn lên dòng chữ Café đang sáng lấp lánh nơi góc tường. Cô hiểu rõ mối tình xa xưa của chị, và chị cũng hiểu rõ mối tình cũng chỉ vừa mới kết thúc cách đây không lâu của cô.

- Chị nghĩ là anh Quang đánh mất chị chứ không phải chị đánh mất anh ấy. Không ai có thể yêu anh ấy với toàn bộ sự ngưỡng vọng như chị. Chàng trai đã đánh mất em cũng vậy, rồi họ sẽ cảm thấy nuối tiếc. Cuối cùng, người có hạnh phúc và không nuối tiếc sẽ là chúng ta, phải không em?

- Vâng, chắc chắn là như thế rồi chị ạ!

Phương Chi thả một bông hoa nhỏ vào cốc nước, đẩy nó xoáy tròn theo nhịp khuấy đều trên tay cô. Chị và cô, trong không gian này, nói thật lòng như những người phụ nữ khi say.

(Còn nữa)

Phương Chi - cô gái vừa mới tốt nghiệp đại học đang chênh vênh giữa những bộn bề của cuộc sống. Sau khi chia tay mối tình đầu tiên, dường như cảm xúc trong cô cũng dần chai sạn. Công việc nhàm chán, không đúng với chuyên ngành... nhưng cô vẫn buộc phải đưa nó vào quỹ đạo của mình vì không có nó, cô không thể tồn tại được ở chốn phồn hoa này. Nhưng cuộc sống sẽ luôn mỉm cười với những người luôn lạc quan và có mục đích. Rồi Phương Chi cũng sẽ tìm cho mình được niềm vui trong công việc và một nửa cô thực sự yêu thương... Mời các bạn hãy đón đọc phần tiếp theo "Yêu em là định mệnh" vào lúc 10h00 ngày 28/12/2013.

Yêu em là định mệnh (P.1)

Theo Trịnh Trần (Khampha.vn)
ad zone of 24h
Bạn trẻ - Cuộc sống - Phát ốm vì con gái lấy chồng Phát ốm vì con gái lấy chồng
Con gái đi làm dâu nhà người, bố lo, bố xót. Nhiều chuyện buồn cười cũng từ đó mà ra.
Bạn trẻ - Cuộc sống - Mất đời con gái từ năm 12 tuổi Mất đời con gái từ năm 12 tuổi
Em đã bỏ nhà cuốn theo tiếng gọi tình yêu của gã trai trẻ bất lương.
Bạn trẻ - Cuộc sống - Trả thù người con gái tôi yêu Trả thù người con gái tôi yêu
Tôi vừa hoàn thành xong kế hoạch trả thù người con gái mà tôi từng yêu và hận nhất.
Bạn trẻ - Cuộc sống - Con gái thần tượng Ngọc Trinh Con gái thần tượng Ngọc Trinh
Con gái bảo: "Chị ấy xinh, dễ thương, chỉ cần thế chị ấy cũng giàu và nổi tiếng"
TIN BÀI CÙNG SỰ KIỆN Yêu em là định mệnh
ad zone of 24h
Thông tin doanh nghiệp
Về trang chủ 24hVề đầu trang