Vì sao em không "cho" anh?

Thứ Hai, ngày 26/11/2012 14:43 PM (GMT+7)

Anh rủ tôi về nhà, "dụ" tôi ngủ cùng anh... nhưng tôi nhất quyết không đồng ý

Tôi năm nay 20 tuổi, cái tuổi không quá lớn nhưng cũng không còn nhỏ để nhận thức mọi chuyện... Xinh đẹp và có một chiều cao lý tưởng nên từ thuở trung học, tôi đã được rất nhiều các chàng trai theo đuổi. Và cứ thế, danh sách những người cưa cẩm tôi không đếm xuể, nhưng người tôi thật sự có cảm giác yêu thì chỉ có ba người.

Người con trai đầu tiên tôi yêu là Vũ. Anh học trên tôi một lớp, đẹp trai, con nhà khá giả nên được rất nhiều bạn gái trong trường để ý đến. Nhưng không hiểu vì sao anh lại bỏ qua những cô gái xinh đẹp ấy để chọn tôi?

Chúng tôi chỉ đi chơi với nhau được vài tuần thì kết thúc chuyện tình cảm. Nhưng khi chuẩn bị bước vào cấp ba thì tôi và anh vô tình gặp lại nhau. Những cuộc nói chuyện, chat chít lại kéo chúng tôi trở về với nhau. Lần này, tôi đã biết thế nào là cảm giác yêu thương một người và hạnh phúc ra sao khi được ở bên người đó.

Nhưng rồi, vì học khác trưởng nên tình cảm của Vũ dành cho tôi nhanh chóng thay đổi. Sau khi tìm hiểu thì tôi biết rằng anh đã có người con gái khác. Và ngày hôm sau, anh thú nhận với tôi rằng, anh đã yêu người khác và mong tôi chấp nhận sự chia tay.

Tôi đã suy sụp khi nghe được những câu nói lạnh lùng ấy từ anh. Cũng kể từ đó, tôi tỏ ra hận đời và ghét bỏ tất cả những người con trai đến với mình. Tôi chỉ xem họ như một món đồ chơi và vứt bỏ đi khi có đồ chơi mới.

Mãi cho đến khi gặp Khang, tôi mới thật sự mở lòng mình để đón nhận tình yêu đó. Khang học với tôi một khối nhưng khác lớp. Ngay từ lần đầu tiên gặp nhau, tôi biết mình đã yêu anh nhưng lúc đó, anh đang có người yêu và tôi cũng vậy nên chúng tôi chỉ xem nhau như bạn bè. Tôi dặn lòng không thể phá hoại tình yêu của anh, cũng như không được phản bội người yêu mình. Nhưng rồi, lâu ngày tình cảm cứ thế lớn dần lên và tôi đã chia tay người yêu mình để yêu anh đơn phương.

Và rồi, ông trời đã không phụ lòng tôi khi bạn gái anh có người khác và chia tay anh. Thật sự lúc đó là tôi rất vui. Tôi giả vờ anh ủi anh nhưng tôi biết đó là thời cơ để chiếm lấy tình cảm của anh. Không lâu sau đó, anh nói lời yêu tôi và chúng tôi trở thành một cặp nổi tiếng khắp trường (vì anh nổi tiếng đẹp trai, khéo ăn nói, còn tôi cũng là một cô gái rất xinh đẹp).

Thế nhưng, mọi chuyện không thể kết thúc ở đó. Một thời gian sau, giác quan thứ 6 mách bảo tôi rằng, anh đang thay đổi. Và đúng như vậy, người cũ quay lại tìm anh và mong được nối lại tình xưa. Vì hai người đã từng quen nhau trước đó khá lâu nên tình cảm họ dành cho nhau rất sâu đậm. Tôi không trách anh vì tôi cũng đã từng yêu sâu đậm một người trong suốt 5 năm… và những tình cảm đó rất khó để xóa nhòa trong trái tim mỗi người.

Nhưng chỉ sau một ngày, anh lại chủ động gọi điện và nói rất nhớ tôi, rằng: “Anh đã suy nghĩ rất kỹ, em mới là người anh yêu thương thật sự”. Tôi đã khóc vì hạnh phúc và bỏ qua tất cả để làm lại từ đầu cùng anh. Câu chuyện tới đây tưởng chừng như đã kết thúc, nào tôi đâu có ngờ được, đó chỉ là mới bắt đầu…

Và tình trạng người yêu cũ của anh quay về khóc lóc và xin nối lại tình xưa lại tiếp diễn. Không chấp nhận được điều đó, tôi đã chủ động chia tay. Nhưng vì tình yêu mù quáng nên khi nghe anh xin lỗi, giải thích và mong tôi quay về, tôi lại mủi lòng và quay về bên anh.

Gần ra trường, anh nói dối tôi rằng, học xong, “gia đình anh bắt anh lấy vợ”. Tôi đã rất buồn và không hiểu sao, lúc đó tôi lại có những ý nghĩ rất điên rồ. Tôi bàn với anh: “Hai chúng mình nên đi đâu đó một thời gian. Rồi khi chúng mình có em bé, chúng ta sẽ thưa chuyện với bố mẹ để xin cưới”. Nhưng anh nói rằng: “Anh rất thương mẹ nên không muốn làm vậy. Tuy nhiên, anh cũng rất yêu em và muốn chung sống với em suốt đời này”.

Một hôm, anh gọi điện cho tôi bảo rằng, anh đang ở nhà nghỉ và rất muốn gặp tôi. Và không một chút lo lắng, do dự, tôi đã phóng thẳng xe vào chỗ anh. Vừa gặp nhau, hai đứa đã lao vào nhau, khám phá cơ thể nhau… nhưng đến khi thấy tôi sợ thì anh cũng ngừng lại. Sau đó, chúng tôi có hẹn hò như vậy một vài lần nữa và lần nào cũng chỉ khám phá ngoài cơ thể nhau.

Thời gian trôi đi, tôi cũng chẳng thấy có cuộc đính hôn nào của anh và người con gái khác. Thì ra, anh chỉ bịa chuyện để thử lòng tôi thôi. Tức giận vì bị người yêu lừa dối, tôi lại càng ghét anh hơn. Nói thẳng ra là tôi cảm giác ghê tởm và khinh bỉ người con trai tôi đã từng yêu thương…

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi chỉ đỗ vào một trường cao đẳng. Tôi tìm cho mình một công việc phù hợp với thời gian đi học để kiếm thêm thu nhập, cũng như học hỏi được những kinh nghiệm quý giá. Vì có ngoại hình và khuôn mặt xinh xắn, tôi được công ty ưu ái cho làm việc ở môi trường có rất nhiều người nước ngoài, mặc dù tiếng Anh tôi không tốt lắm.

Chỉ ba tháng sau, tiếng Anh của tôi rất tiến bộ, tôi đã có thể giao tiếp lưu loát và tự tin hơn. Không lâu sau đó, tôi xin vào làm ở một cơ quan khác tốt hơn… tất nhiên, với ngoại hình, gương mặt và sự tự tin như vậy, ông chủ mới không có lý do gì để từ chối tôi. Và giờ đây, tôi cảm thấy rất hài lòng với những gì mình đã đạt được.

Thế nhưng, cuộc đời  đâu phải là cổ tích mà con người có thể chìm đắm mãi trong đó? Trong khi cuộc sống của tôi đang quá hoàn hảo thì tôi lại gặp Tuấn, một chàng trai lớn tuổi khá bảnh bao, thành đạt. Vì anh là khách hàng của mình nên tôi có cơ hội được gặp anh mỗi ngày. Hơn nữa, anh  ở khu biệt thự gần công ty tôi nên những lúc rảnh rỗi, anh lại qua chỗ tôi rủ đi cà phê, tám chuyện.

Ban đầu, tôi cũng chẳng để mắt tới anh (vì anh hơn tôi khá nhiều tuổi) nhưng sau vài lần trò chuyện, tôi bắt đầu cảm thấy mến anh vì tính anh rất trẻ con, hài hước.

Có lần, anh cho người bạn ca sỹ mượn nhà để quay clip và mời tôi đến chơi. Khi đó, tôi cũng rất bất ngờ nhưng vì ham vui nên tôi cũng đã vui vẻ nhận lời. Ngồi chơi ở nhà anh đến chiều tối, lúc chỉ có hai người với nhau, anh đã ngỏ lời yêu tôi. Khi nghe được những điều đó, cảm giác yêu thương lại bỗng dưng ùa về, tôi không từ chối nhưng cũng không vội vã nhận lời anh.

Chúng tôi đi xem phim với nhau xong, anh đã dẫn tôi đi chơi với đám bạn nghệ sỹ của anh. Nhưng tôi đã thực sự bất ngờ khi anh giới thiệu tôi với mọi người, “Đây là cháu của Tuấn”. Tôi như chết lặng, cũng không hiểu tại sao mình lại giận dỗi đến thế? Giận vì lời nói vô tâm của một người lạ… hay nói đúng hơn là người tôi vừa yêu.

Vì sao em không "cho" anh? - 1

Làm sao tôi có thể an tâm để đem thân mình trao gửi cho những người đàn ông ăn chơi, chỉ tìm vui qua đường đó? (Ảnh minh họa)

Thế rồi không hiểu tại sao, đêm đó tôi lại theo anh về nhà. Anh bảo: “Muốn ngủ với em” rồi níu tôi lại nhưng tôi đã vội vã đẩy anh ra. Khi bản năng đàn ông trỗi dậy, anh đã tìm mọi cách để chiếm đoạt tôi như tôi vẫn vùng vẫy kêu gào “Hãy buông tha cho em”.

Anh hỏi tôi:

-    Sao em không cho anh?

-    Em chưa mất. – Tôi thẳng thắn trả lời anh.

-    Em chưa làm chuyện ấy bao giờ à?

-    Chưa.

Câu nói của tôi khiến anh điếng người, rồi từ từ buông tôi ra.

-    Tại sao đến từng này tuổi, em vẫn chưa làm chuyện ấy bao giờ? – Anh băn khoăn hỏi.

-    Vì em nghĩ họ không xứng đáng để nhận được điều đó.

Dù tôi thẳng thắn trả lời như vậy nhưng anh vẫn tiếp tục giở trò: “Không sao đâu. Anh sẽ chịu trách nhiệm tất cả”. Nhưng tôi chỉ cười và bảo: “Anh đi ngủ đi”.

Khi biết không thể làm được gì tôi, anh chỉ ôm tôi ngủ cho đến sáng.

Sau đêm đó, tôi biết rõ anh là hạng người gì và cũng biết anh chẳng hiền như vẻ bề ngoài đó. Nhưng có lẽ vì tôi cũng yêu anh nên tôi vẫn muốn được anh đưa đi chơi, vẫn muốn được anh chiều chuộng như một “đứa cháu”.

Lần thứ hai đi chơi với nhau, anh lại đưa tôi về căn biệt thự thân quen đó. Tôi rùng mình và tìm mọi cách để đón taxi về nhà. Nhưng chỉ được một thời gian sau, tôi lại bắt đầu thấy nhớ anh, nhớ cảm giác khi được bên anh. Và những lần đi chơi tiếp theo, tôi đã ngoan ngoãn theo anh về nhà.

Một hôm, anh hỏi tôi:

-    Nếu như chúng ta có con thì sao nhỉ?

-    Em sẽ bỏ nó đi

-    Em điên à? Bỏ gì mà bỏ, đó là con chúng ta mà!

Tôi đã cười trong hạnh phúc khi nghe anh nói một câu đầy trách nhiệm như vậy. Thật ra, tôi đâu tàn nhẫn đến mức bỏ đi máu mủ của mình, tôi chỉ muốn biết phản ứng của anh lúc đó như thế nào thôi.

Tôi cảm thấy yêu anh hơn trong giây phút đó và muốn trao tất cả những gì quý giá nhất của mình cho anh… nhưng lý trí đã vội ngăn cản tôi lại. Tôi sẽ ra sao nếu như khi có được tôi rồi, anh lại quăng cho tôi vài viên thuốc tránh thai khẩn cấp, hay đại loại là một xấp tiền cho xong chuyện? Những đắn đo đó đã lấn át đi sự tin tưởng tôi dành cho anh.

Sau đêm đó, tôi không còn thấy anh xuất hiện nữa. Có lẽ anh đã buông tha cho tôi. Tôi nghe một vài người bạn của anh nói là anh đã về nước nên tôi càng ghét anh hơn. Tại sao anh đi mà lại chẳng nhắn lại cho tôi một lời nào?

Kể từ đó, tôi đâm đầu vào những đêm party ở quán bar cùng vài người bạn cho đến sáng. Chơi chán chê ở bar này, tôi lại tạt qua những bar khác. Và kể từ đó, chúng tôi tôi nổi tiếng là party girl, thậm chí một số bạn bè còn đặt cho tôi cía biệt danh "Queen of the party" vì hầu như đêm nào tôi cũng say xỉn trong những quán bar ở trung tâm thành phố.

Có một đêm, tôi say lắm. Hôm đó, tôi đã nhắn tin cho anh rằng, tôi rất nhớ anh. Anh biết tôi say vì tôi không bao giờ nói ra suy nghĩ của mình trước mặt anh. Tôi nghĩ anh sẽ đến và đưa tôi về… nhưng anh không làm vậy. Anh chỉ nhắn lại: “Mình nói chuyện sau, hiện giờ anh không ở thành phố”. Tôi ghét anh nhưng tôi giận bản thân mình nhiều hơn. Tôi trách anh tại sao lại đem lòng yêu người đàn ông này?

Tôi xóa liên lạc với anh, thậm chí không thèm nhìn mặt anh khi anh trở về… nhưng tình yêu của tôi dành cho anh còn lớn gấp vạn lần so với sự tự ái đó.

Hai tháng sau, trong một dịp sinh nhật của người bạn chung, chúng tôi lại gặp nhau. Anh đã chủ động đến nói chuyện với tôi khiến tôi rất vui… vì dù sao, tôi cũng có thể giữ được lòng người đàn ông tôi yêu. Nhưng khi tôi tâm sự với vài người bạn chuyện của mình thì ai cũng khuyên tôi nên tránh xa người đàn ông này vì “Anh ta đến với mày vì yêu mày hay chỉ lâu lâu ghé qua rồi rủ mày về nhà họ?”- Đây cũng là câu nói mà tôi đọng lại sâu nhất.

Thật sự, tôi biết anh có rất nhiều mối quan hệ khác… nhưng tôi nghĩ thà cứ tìm vui trong phút chốc còn hơn cứ phải buồn cả đời. Và hơn nữa, tôi cũng chẳng mất mát gì khi ở bên anh, ngược lại, tôi cũng không bao giờ đòi hỏi bất cứ một thứ gì từ anh. Trong khi đi với những người đàn ông theo đuổi mình, tôi bắt họ phải trả hơn cả chục triệu mỗi lần đi chơi với tôi (chỉ đơn thuần là đi chơi và ăn uống, tôi dẫn theo cả đám bạn và tha hồ khui rượu trong bar)… và sau đó, tất nhiên là họ lặn mất tăm, không bao giờ liên lạc với tôi thêm một lần nào nữa.

Và cứ thế, hết những anh chàng người Tây, rồi đến những đại gia Việt, tôi đều thấy chán nản. Tôi càng không thể yêu được những người cùng tuổi vì tôi thấy họ thật trẻ con và chẳng thể lo được gì cho tôi nếu như tôi đến với họ. Không phải là tôi quan trọng vật chất nhưng thử hỏi, nếu họ không có tiền thì làm sao có thể duy trì được tình cảm lâu dài?

Lâu lâu, anh lại rủ tôi đi chơi một lần và tôi cũng vui vẻ đồng ý. Tôi thích cách nhử của anh, tôi cũng không bao giờ để cho anh làm được gì tôi. Chúng tôi cứ quấn lấy nhau, rồi lại ôm nhau ngủ đến sáng. Nhiều khi nghĩ lại, tôi cũng thấy thương anh… nhưng biết làm sao được khi tôi vẫn đang là một cô gái trinh trắng? Nói thật thì tôi cũng không quan trọng hóa chuyện trinh tiết nhưng nếu để một người như anh làm mất đời con gái của tôi thì chắc chắn chuyện đó không có trong suy nghĩ của tôi.

20 tuổi, tôi đã trải qua quá nhiều chuyện trong cuộc sống. Chỉ mới nửa năm đi làm mà tôi đã nghiệm ra rất nhiều chuyện xung quanh công việc. Làm sao tôi có thể an tâm để đem thân mình trao gửi cho những người đàn ông ăn chơi, chỉ tìm vui qua đường đó? Nhưng nếu tiếp tục sống cuộc sống hoài, sống phí như vậy thì cuộc đời tôi sẽ ra sao?

Sammy
Bạn trẻ - Cuộc sống - 21 tuổi, đời tôi trải dài những nỗi đau! (P.2) 21 tuổi, đời tôi trải dài những nỗi đau! (P.2)
Tôi đau đớn khi biết mình bị nhiễm khuẩn máu và có thể bị vô sinh...
TIN BÀI CÙNG SỰ KIỆN Tình yêu nữ giới
Thông tin doanh nghiệp
Về trang chủ 24hVề đầu trang