Tôi bị con riêng của mẹ kế cưỡng bức
Tôi thực sự quá hoang mang, khiếp sợ (Ảnh minh họa)

Tôi bị con riêng của mẹ kế cưỡng bức

Thứ Hai, 16/07/2012, 08:52 AM (GMT+7)
Sự kiện: Tâm sự hay
Một thằng đàn ông như tôi không thể tưởng tượng được sẽ có ngày bị chính đứa em của mình giở trò đồi bại.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Bố tôi kể rằng, mẹ tôi mất ngay sau khi sinh ra tôi. Còn dì (tôi gọi mẹ kế như vậy) đã bị chồng bỏ và đi theo tình nhân mới. Bố tôi gặp dì lần đầu tiên trong đám cưới cậu tôi. Sau đó họ làm quen rồi kết hôn ngay trong năm đó.

Lúc đó tôi 10 tuổi còn Thuận (con trai của dì) 7 tuổi, vậy nên hiển nhiên tôi được làm anh. Dì đối xử với tôi rất tốt và chu đáo, tôi rất quý bà. Còn Thuận là đứa trẻ rất ngoan ngoãn, tôi xem cậu ấy như em ruột. Lúc bố và dì đi làm, tôi thường nhận làm hết việc nhà, dạy học và nấu cơm cho Thuận ăn.

Thấm thoát đến nay đã hơn 15 năm, từ thằng nhóc ốm yếu suy dinh dưỡng, Thuận đã trở thành một chàng sinh viên đại học cao ráo, bảnh bao khiến bao cô gái chết mê chết mệt.

Còn phần tôi, sau lần bị sốt năm lớp 9, sức khỏe tôi yếu đi hẳn. Tôi gầy hơn, hay bị ốm và chẳng cao lên nữa. Bây giờ kẻ ốm yếu chính là tôi, tôi chỉ cao đến vai Thuận và mặt mũi lẫn nước da đều có phần trông như đứa con nít. Đi cạnh cậu em, trông tôi thật thảm hại.

Thuận cũng rất quý tôi. Mỗi khi tôi bị bệnh, cậu ấy đều chăm sóc, nấu cháo cho tôi ăn. Có lần tôi bị bạn bè trêu ghẹo vì tướng mạo của mình, cậu ấy đã lao ra vung nắm đấm không hề do dự. Kết quả là 2 anh em tôi đều bị dì phạt và cắt tiền ăn 1 tuần. Lúc đó, dù tôi cố ngăn nhưng Thuận vẫn đập ống heo để lấy tiền cho hai anh em ăn vặt.

Vì sức khỏe yếu, sau khi ra trường tôi hiếm khi làm được ở chỗ nào lâu. Thuận bảo tôi nghỉ làm ở nhà lo nấu nướng (đây vốn là sở thích của tôi). Sau này việc đi làm mang tiền về nhà cứ để cậu ấy lo. Tôi không đồng ý lắm nhưng vì cả bố và dì đều ủng hộ Thuận nên từ đó tôi chỉ ở nhà dọn dẹp và lo cơm nước cho cả nhà.

Từ khi tôi ở nhà, Thuận thay đổi hẳn. Cậu ấy không hay tụ tập với đám bạn như trước nữa, cũng ít nói hơn hẳn. Thuận có người yêu, có điều dù đã quen 3 năm nhưng cậu ấy chưa bao giờ dẫn cô bé về nhà, cũng chẳng chịu giới thiệu cho tôi biết.
 
1 tuần sau khi tôi nghỉ việc ở nhà, cậu ấy chia tay cô bé người yêu. Dù tôi cố gặng hỏi thế nào cậu ấy cũng chẳng chịu nói lý do. Từ đó, cứ tan học xong thì cậu ấy về thẳng nhà. Mới đầu tôi tưởng cậu ấy lo tôi ở nhà một mình sẽ buồn nhưng càng về sau mọi chuyện càng khác lạ.

Những lúc tôi làm việc nhà, cậu ấy không chơi game hay học bài trên phòng như trước nữa mà chỉ ngồi giữa phòng khách xem tivi. Lúc tôi nấu cơm thì cậu ấy lại chạy lăng xăng xung quanh tìm cách phụ giúp. Những lúc tôi có bạn ghé chơi hay đi chơi với bạn, cậu ấy đều không thích.

Có những lúc khi tôi đi tắm hoặc ngủ trưa thì Thuận lặng lẽ vào phòng tôi và ngồi luôn trong đó đến khi tôi tắm xong hoặc dậy thì mới chịu ra. Tôi thấy hơi thiếu thoải mái nhưng vì nghĩ Thuận thấy cô đơn do mới chia tay người yêu nên cũng không phàn nàn gì. Phải chi lúc đó tôi phản ứng mạnh một chút có khi mọi chuyện đã không như thế này.

Đỉnh điểm là khi bố và dì tôi sang Pháp 1 tuần để bàn công chuyện với đối tác. Chiều hôm đó, tôi đi siêu thị mua đồ ăn về thì thấy xe của Thuận ở trước sân. Gọi mãi chẳng thấy ai trả lời nên tôi nghĩ cậu ấy đang ở trên sân thượng tập thể dục.

Tôi bị con riêng của mẹ kế cưỡng bức, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, cuong buc, dan ong, me ke, con rieng, am anh, do choi tinh duc, bao hanh tren giuong, em trai, gia dinh, tha thu, noi dau, noi buon, gay, dong tinh nam

Thuận ở nhà và đối xử với tôi như người yêu sống cùng (Ảnh minh họa)

Khi vào phòng định thay đồ thì tôi chết đứng khi thấy cậu em trai của mình đang ngồi trước tủ đồ của tôi. Toàn bộ quần áo của tôi bị vứt tứ tung trên sàn, Thuận lúc đó đang mặc mỗi chiếc quần lót của tôi và đeo tai nghe thứ gì đó rất chăm chú.

Mãi đến khi thấy tôi, cậu ấy mới giật mình tháo tai nghe đứng bật dậy. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì cậu ấy bảo hết quần rồi nên mượn của tôi mặc tạm và chạy thẳng về phòng mình. Tất nhiên tôi không tin lý do vớ vẩn đó và liên tục gõ cửa phòng Thuận yêu cầu được nói chuyện.

Được một lúc, cậu ấy lao ra khỏi cửa phòng bảo phải đi ăn sinh nhật bạn và tôi không cần chờ cơm. Khi tôi chưa kịp phản ứng thì Thuận leo lên xe phóng đi mất.

Tôi ngồi chờ cậu ấy về để nói chuyện cho ra nhẽ. Mãi đến 1 giờ sáng mới thấy Thuận say khướt về tới nhà. Vừa loạng choạng bước vào cửa, cậu ấy lao thẳng vào tôi và bế sốc tôi lên phòng mặc cho tôi giận dữ la hét.

Sau khi đẩy tôi xuống giường, cậu ấy lèm nhèm trong hơi men bảo đã yêu tôi từ lâu và cô người yêu kia chỉ là thứ đồ chơi tình dục thế thân của tôi mà thôi. Nói rồi con người mà tôi xem như em trai ruột suốt 15 năm qua đã thản nhiên cưỡng hiếp tôi ngay trong chính căn nhà mình. Một thằng đàn ông yếu đuối và bệnh tật như tôi chẳng thể nào chống cự được thằng em cao to lực lưỡng của mình.

Sau đêm đó, cả tuần Thuận không đi học. Thuận ở nhà và đối xử với tôi như người yêu sống cùng. Tệ hơn thế, cậu ấy nhân lúc tôi chưa tỉnh khóa hết cửa nẻo trong nhà, giấu sạch chìa khóa, điện thoại và cắt mạng không cho tôi ra khỏi nhà hoặc liên lạc với ai. Tôi quá hãi hùng và sốc trước cậu em của mình, bỏ ăn bỏ uống và ở lì trong phòng mấy ngày liền.

Lúc đó Thuận lại nấu cơm mang lên phòng tôi và dọa tự vẫn nếu tôi không chịu ăn. Lúc ấy tôi nghĩ vì chuyện đã rồi, thôi thì cứ ăn cho lại sức rồi từ từ suy nghĩ cách giải quyết. Sau khi ăn xong, tôi vào tắm và không quên cài cửa. Thuận dùng chìa khóa mở cửa phòng tắm và tiếp tục hành vi đồi bại với tôi.

Suốt tuần ấy, ngày nào cậu ấy cũng kè kè bên cạnh tôi và tìm cơ hội thỏa mãn thú tính của mình. Khi tôi phản ứng quá mạnh và nói sẽ tự tử nếu cậu ấy không buông tha thì cậu ấy bảo sẽ chết chung với tôi. Tôi biết tính cậu, Thuận sẽ nói là làm.

Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn, là thằng đàn ông nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã và ê chề như thế. Sáng hôm đầu tuần tôi thức dậy và bước xuống nhà, bố và dì tôi đã về. Điện thoại và chìa khóa của tôi lại nằm trên bàn, tất cả như chưa có gì xảy ra.

Trước mặt cả nhà, Thuận vẫn tỏ thái độ bình thường, vẫn khuôn mặt sáng sủa, chững chạc đó nhưng đối với tôi bây giờ thực sự quá kinh hoàng. Tôi nghĩ có bố và dì ở nhà thì mọi chuyện yên ổn như trước. Tôi sẽ tha thứ và tìm cách khuyên nhủ em tôi. Nhưng mọi chuyện không như tôi tưởng.
 
Thuận đã lén đánh thêm chìa khóa phòng tôi từ lúc nào và mọi chuyện lại đâu vào đấy. Mỗi tuần cậu ấy lẻn vào phòng tôi 2-3 lần và lại tiếp tục hành vi ghê tởm của mình.

Giờ đây tôi thực sự quá hoang mang, khiếp sợ và không biết phải làm gì. Nếu tôi cho bố và dì biết, tôi sợ bệnh tim của dì sẽ lại tái phát. Rồi họ sẽ làm gì Thuận? Cậu ấy là người có tài, lại học giỏi. Nếu nói ra bí mật này, tôi sẽ hủy hoại tương lai tươi sáng của cậu ấy?

Còn về phần tôi, giờ tôi thấy mình chỉ là thằng bệnh hoạn, ăn bám gia đình. Thiệt thòi này tôi có nên nhẫn nhịn chịu đựng để gia đình yên ấm không? Mong các bạn hãy giúp cho tôi.

Theo L.G.Huy (Afamily)
(13130 bình chọn, 8/10 điểm)
Hiển thị   Xem thêm bình luận
thumbnail
Mai Phương: Cảm thông!
0agree  disagree0
Mình ko ở trong hoàn cảnh của cậu nhưng mình cũng khá hiểu và cảm thông với cậu. Vì mình cũng có 1 người bạn thuộc thế giới thứ 3. Theo mình nghĩ trước tiên cậu cứ giữ bí mật đó. Nhưng nên tìm công việc cho mình làm để kiếm thêm thu nhập và sau đó dọn ra ngoài ở. Tốt nhất là hạn chế tiếp xúc cậu em ở những điều kiện có thể.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
annguyen: Oái oăm
0agree  disagree0
Trên đời sao lắm chuyện oái oăm vậy. Nếu là con gái thì còn có thể nói chuyện với cha mẹ, chứ bạn và em bạn đều là con trai, nói ra thì chắc tan nát gia đình. Sống như thế còn khổ hơn địa ngục. Bạn nên tìm cách thoát khỏi nơi đó càng sớm càng tốt, lập nghiệp và có gia đình riêng thì có thể mọi việc sẽ kết thúc.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
Vũ Phan Ngọc Linh: Mong anh đọc được nhưng suy nghĩ của em...!!!
0agree  disagree0
Khi đọc tiêu đề của bài, e đã nghĩ nạn nhân là một cô gái. Và em đã nhầm. Đọc xong bài viết của anh, em cung không biết vì sao em lại khóc nữa. Thật sự mà nói em cũng không biết phải khuyên anh ntn trong lúc này. Nhưng em mong anh hãy cố gắng vượt qua. Em nghĩ những hành động của em trai anh đang lệch lạc và anh ko đủ sức để thuyết phục cậu ấy đâu. Anh hãy nói cho bố và dì biết để cả gđ sẽ có một hướng giải quyết tốt nhất cho anh và tương lai của cậu ấy! Mong anh sễ vượt qua! Hãy liên lạc với em nhé! Em gái! yeuanh_nhoanhnhieu25@yahoo.com. phanhien.364468@gmail.com
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
sandara: Hết bít nói
2agree  disagree0
Thật sự là trường hợp của anh rất khó giải quyết, nhưng e nghĩ a nên nói chuyện này ra với ba mẹ, nếu anh càng để lâu thì càng bế tắc hơn. Nếu có thể a nên tìm cách ra ngoài ở riêng 1 thời gian để suy nghĩ kỷ hơn...chúc a sớm vượt qua
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
lien: phai noi
0agree  disagree0
M nghĩ bạn nên tìm cách nói ra với gia đinh, nhưng truớc hết hãy nói với ngừoi cha, bạn không nên nhẫn nhịn, chỉ vì mình ốm yếu, cả gia đình ban cần phải giúp ngừoi em của bạn sống tốt với giới tính của mình.
hãy can đảm lên bạn,
chúc bạn vui
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
thư kỳ: nên tìm lối thoát
0agree  disagree0
bệnh gay của em trai bạn có thể chưa được, bạn càng im lặng là càng để em mình lún sâu vào tội lỗi và huỷ hoại cuộc đời em bạn và cả chính bạn nữa, hãy nói chuyện với gia đình bạn, hãy cho cha bạn đọc bài báo này, cả gia đình bạn bên đi gặp chuyên gia về lĩnh vực này để xin sự giúp đỡ. chúc gia đình bạn hạnh phúc
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Xem tiếp bình luậnBình luận 1 - 6 / 11Trang trước, [1], 2,  Trang sau
guibinhluan
X
CN T2 T3 T4 T5 T6 T7