Chồng có tài nhưng vô dụng

Thứ Ba, ngày 18/09/2012 00:10 AM (GMT+7)

Dạo đầu tôi thấy anh bớt game thì mừng rơi nước mắt, ngờ đâu tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Vợ chồng tôi lấy nhau đã được 8 năm, hai đứa đã ngoài 30. Trong khi bạn bè phần đông đều đã nhà lầu xe hơi đầy đủ thì vợ chồng tôi vẫn quanh quẩn ở đồng lương đủ ăn và hai cái xe máy cà tàng. Về phần mình tôi tự nhận thấy chỉ là người bình thường, ngày ngày đi làm, tối về chăm sóc hai con, dạy dỗ chúng học hành, nhiều lúc cũng muốn kiếm thêm việc này việc nọ để có chút thu nhập ngoài đồng lương công chức nhưng thực sự thời gian 24 tiếng một ngày là không đủ. Còn về chồng tôi, anh ấy công bằng mà nói là một người khá tài giỏi, việc gì không làm thì thôi đã làm thì chỉ có hơn người khác.

Cách đây 10 năm, khi mà dịch vụ sửa máy vi tính tại nhà chưa phổ biến như bây giờ, anh ấy đã nổi tiếng ở cái thành phố nhỏ này vì ngày nào cũng có người nhờ đến cơ quan, đến nhà nhờ sửa máy móc, rồi các quán net khi cần cài đặt, sửa chữa cũng gọi anh. Ngày đó tôi đã bàn với anh mở dịch vụ này làm thêm ngoài giờ hành chính nhưng anh không nghe, và bảo "Ôi dào, việc dễ ợt, người ta không làm được thì mới nhờ mình, mà nhờ xong thù lao chỉ là chầu nhậu, còn đưa tiền không bao giờ nhận, nói đến tiền là giãy nảy lên làm người ta cũng ngại". Rồi khi thị trường iPhone bắt đầu sôi động, kèm theo đó là là sự ra đời của HK phone, tất cả không nằm ngoài dự kiến của anh, khi đó tự tay tôi đã vay tiền của người quen định mở đại lý. Hỡi ôi, khi đã xong xuôi mọi việc thì anh vẫn dửng dưng: "Em muốn thì đi mà làm, anh bận lắm". Tôi thì biết gì mà làm, như bao phụ nữ khác, tôi chỉ có thể mua máy điện thoại rồi dùng chúng vào những việc thiết yếu. Mà bận lắm của anh là ngày cống hiến 8 tiếng vàng ngọc ở công sở, xong chiều về là rung đùi game online đến giờ ăn, ăn xong chiến tiếp đến 1-2h sáng rồi mới lê tấm thân rã rệu đi ngủ, ngủ dậy thì cách giờ làm 5p dậy quáng quàng vệ sinh cá nhân xong chạy như bay đến điểm danh ở cơ quan. Ngày nào cũng như ngày nào, chả bao giờ biết đưa đón con là gì, ngày nào tôi ốm là y như rằng lũ con cũng nghỉ ốm theo mẹ vì chả ai đưa đi học.

Trong giới game thủ, từ nam chí bắc, nhắc đến anh là ai cũng biết, phần đông ngả mũ bái phục. Hàng ngày nếu có khách đến nhà, đi qua phòng anh ai không quen thì sốc lắm với cảnh anh ôm cái máy vi tính rồi tay gõ bàn phím, mồm cười vu vơ nhìn như thằng ngớ ngẩn. Giờ lại thêm trò Chinh đồ người chơi chat voice với nhau khỏi gõ bàn phím mất công, cứ đêm đêm cỡ 12h trở đi là tiếng anh ông ổng như là trong nhà có người bệnh dở. Tôi cũng đã hết cách với anh, năn nỉ có, phân tích có, dọa dẫm khóc lóc thì suốt nhưng chả ăn thua gì, anh hình như rất bằng lòng với cuộc sống hiện tại, đủ lương để ăn, để ngày ngày đi làm và tối về có Net để chơi game là được.

Chồng có tài nhưng vô dụng - 1

Phải chăng tại tôi không là người phụ nữ vượng phu ích tử như người nhà anh nói? (Ảnh minh họa)

Không phải là tôi so sánh này nọ nhưng nhiều khi nghĩ tài giỏi như thế, thay vì chơi game, anh mà quay sang làm ăn có phải là hơn người ta không. Nhiều lần đem chuyện nói với những người trong gia đình, nhờ giúp đỡ khuyên nhủ thì ai bên nhà anh cũng bảo: "Ôi, nó là giỏi lắm đấy, làm gì cũng thông minh sáng tạo hơn người, mày không kiếm được ai hơn nó đâu". Vâng, tôi cũng biết là anh tài giỏi, chỉ là dùng tài năng không đúng chỗ. Nhưng đúng là tôi bất lực trong việc này, khi nói đến gia đình là anh lại ca bài ca muôn thuở: em còn muốn gì nữa, bao nhiêu tiền lương anh đưa hết cho em. Anh chỉ tốn tiền thuốc lá với tiền Net thôi, có bao nhiêu đâu. Vâng, đúng là anh đưa hết cho tôi, nhưng tất cả cũng chỉ chừng đó thôi là hết, trong khi giá cả ngày càng leo thang, con cái ngày càng lớn, học hành càng tốn kém, trong khi lương thì nhỉnh hơn cách đây 5 năm chừng nửa triệu.

Hình như trong anh có hai người, một người ngoài đời thực hiền lành có tài nhưng lại vô dụng trong cuộc sống, người kia trong thế giới game tài giỏi lẫy lừng ai cũng nể phục. Có điều là anh sống lẫn lộn giữa đời và thực, nhiều khi đi ngoài đường, mình chạy xe máy chậm rì, bạn bè đi ô tô đã đến từ lúc nảo lúc nào, anh lại quay sang nói với tôi kiểu AQ: "Ui, trong kiếm thế (game), cả mấy sever con ngựa anh đang cưỡi là thuộc hàng chạy nhanh nhất đấy" (nghe muốn “lộn cổ ngã ngựa” không). Tuổi thì ngày nhiều, bạn chơi game giờ ít đi thì anh lại quay sang chơi thể thao, khổ nỗi chơi gì cũng giỏi cho dù có là người đến sau, lại chơi là cá độ, là nhậu nhẹt bù khú thâu đêm suốt sáng hát hò này nọ.

Dạo đầu tôi thấy anh bớt game thì mừng rơi nước mắt, ngờ đâu tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, anh không chơi thì thôi, chơi gì cũng nghiện như điếu đổ, nói như bạn anh: thằng này đã chơi bao giờ cũng “bời”. Tôi chả biết “bời” là những gì, nhưng có nghĩa là để anh nghía lại tình cảnh của gia đình để mà chí thú làm ăn chắc còn phải hy vọng dài dài. Phải chăng tại tôi không là người phụ nữ vượng phu ích tử như người nhà anh nói?

Theo codononline2552@yahoo.com (Khampha.vn)
TIN BÀI CÙNG SỰ KIỆN Những chuyện gia đình
Thông tin doanh nghiệp
Về trang chủ 24hVề đầu trang