Nỗi đau của người đàn bà đơn lẻ

Chủ Nhật, ngày 10/07/2011 16:23 PM (GMT+7)

Khi đơn lẻ, người ta thả chữ cô đơn vào hầu hết mọi ngôn từ, làm vẩn đục tư duy của chính mình bằng một màu tranh xám xịt mà không hay biết...

Tuyển tập những câu TRUYỆN HAY nhất về tình yêu. Tâm sự thầm kín của phụ nữ Ngoại Tình thời nay.

Xem bói tử vi 12 Cung Hoàng Đạo hàng ngày.

Tôi ly hôn, lựa chọn một cách mệt mỏi, bất đắc dĩ nhưng thỏa mãn, bởi tính cách và cả sự ngang ngạnh… tôi im lặng, lắng nghe con tim mình đọng lại cả một nỗi đau của quá khứ của những sự việc đang dần trôi qua chậm chạp như thời gian.

Tôi chấp nhận một cách vất vả và khó nhọc như trèo lên cả núi số phận đầy những bất trắc và những xảo trá, lừa gạt, toan tính của người từng chung tay... tất cả là một túi đau thương, đầy nỗi buồn và cái triền miên day dứt của cuộc sống tồn đọng lại của cơ man nào là nhọc nhằn của mỗi người. Nhất là khi chia tay, sự đơn lẻ, sự còn lại làm người ta chỉ thích gặm nhấm duy nhất một sự thật trần trụi lắm nhưng nghiêm túc và đúng đắn, phũ phàng lắm nhưng huỵch toẹt như phỉ nhổ một nỗi… chỉ có thế thôi... vẻn vẹn, trơ tráo, nghe như tiếng thở dài thườn thượt, mà đôi khi tôi chẳng lấy làm lạ, nó quá quen, không lấy làm nao núng nhưng đột ngột khụy ngã và tan nát…

Luôn là vậy, đàn bà đơn lẻ và độc lập chỉ mạnh mẽ ở cái vỏ bọc còn lại là cuộn tròn như một con mèo co rúm bởi thân phận, bản năng cần phải trốn tránh, nem nép trước mọi sự trách hờn và xoáy sâu vào đời tư, đêm đêm thì lủi thủi tìm quên hay kiếm ăn, tìm lời an ủi, trên những diễn đàn, gửi trao câu chuyện vào blog, nhật kí, online chat chit với người lạ, thả hồn thơ, lả lơi một cách kỳ vọng, có chủ đích nhưng mơ hồ, lẫn lộn… cho dù vẫn cố gắng phân định thực ảo, cố gắng ghìm lòng, nén tiếng thở dài vào từ ngữ, dựng lại chuyện gửi trao chút tình muộn màng… Câu chuyện thật tận đáy lòng kia mình đang lạnh lẽo, cô đơn, chờ một bàn tay hay một tấm chân tình, thấu hiểu từ ai đó…

Nỗi đau của người đàn bà đơn lẻ - 1

Hình như sau mỗi cuộc chia tay người ta đều muốn phủ nhận mọi thứ... (Ảnh minh họa)

Khi đơn lẻ, người ta thả chữ cô đơn vào hầu hết mọi ngôn từ, làm vẩn đục tư duy của chính mình bằng một màu tranh xám xịt mà không hay biết, tự thương còn hơn là chịu sự đồng cảm từ những ánh mắt xa lạ, ít sự đau đớn nhưng luôn buông lời trêu chọc, tự nhận  sự chia sẻ, thốt nên lời đồng cảm một cách sáo rỗng, vô lý… Tôi hỏi, “vì sao họ đồng cảm?” …“bằng cảm nhận”… bằng cảm nhận ư? Nghe như không thể bắt bẻ…

Họ có gì ngoài hai chữ “đồng cảm”, đặt mình vào thân phận, hoàn cảnh hay cũng thử kêu và rên xiết bằng tâm trạng cũng héo hon, mòn mỏi chờ trông những lời cảm thông thực sự… khác với những icon chia sẻ sẵn có ủ rũ buồn rầu, khác với những từ ngữ thường dùng của một người đàn ông luôn bày tỏ riêng với người phụ nữ đang tỏ ra đau khổ trước mặt? Khác với sự riêng tư lụy tình thường thấy? Khác với những tia nhìn xoáy sâu vào thân phận những người đàn bà đơn thân trông như một món hàng bị lỗi? Phải có cái nắm tay, phải ghé thật sát, nghe hơi ấm, hiểu từ chính trái tim… tôi hay ai đó mới có thể hiểu đau là sao, nói cho người khác hiểu, mình muốn khóc cùng là thế nào…

Tôi. Bây giờ chỉ buồn, chông chênh và mất mát bởi không hiểu sau khi đọc một lời tựa: người ta làm gì khi chia tay, cô đơn, một mình và mất phương hướng? “Ăn, cầu nguyện và yêu” hay cũng như tôi, đơn giản cần một việc để làm, một vấn đề để nghĩ, cần một chuyện để nói tới, cần một ai đó để lưu tâm và cần một người để ý… để quên quá khứ…

Không ai giống ai, một khuôn mẫu, người ta chỉ có thể chọn lọc, lấy vài câu mình cho là hay và hấp dẫn, làm của riêng, tâm niệm và thấy đó là quan điểm, cũng như tôi, đơn thuần, ngẫm lại mọi thứ mình từng làm, con đường mình đi qua, có vài thứ mang theo, vài điều bỏ lại, có được, có mất, nhưng những thứ còn lại trong tôi thật ít ỏi để lấy làm điều chiêm nghiệm về khái niệm của hạnh phúc. Tôi chỉ có thể coi đó là thử thách hay bước chân trải nghiệm cho tôi nhiều hơn những bài học về cuộc đời… tất cả tôi hình dung, cuộc sống của mình muôn màu, những màu sắc không được tươi mới, không được đẹp, không được gọi là giấc mơ, song dù sao, đôi lúc ngẫm lại, nhớ lại tôi cũng tồn tại một cảm xúc vắng vẻ…

Hình như sau mỗi cuộc chia tay người ta đều muốn phủ nhận mọi thứ, cố gắng gạn lọc và phân biệt rõ ràng tốt, xấu nhưng thường dễ nhầm lẫn… người ta vẫn muốn  rút ra một vài  điều gì đó hay ho như chân lý, xác đáng để sau này tránh vấp phải, tránh lặp lại nhưng rồi… lại khác.

Nếu bạn không đi con đường này, bạn sẽ phải đi một con đường khác, đó là một con đường mới, phẳng hay không, vẫn còn là phía trước, chông gai hay không vẫn còn là điều bí mật… chẳng bao giờ nên tưởng tượng quá nhiều, nó sẽ ra sao? lặp lại  không? dù là niềm tin có mạnh mẽ đến đâu… tôi  vẫn hiểu đó là một con đường… chỉ đơn giản vậy thôi!

Wetcat (24H.COM.VN)
  Video chọn lọc
Xem thêm chủ đề: tinh yeu nu gioi, hanh phuc, yeu thuong
Thông tin cần biết
Sự kiện tiêu điểm
Về trang chủ 24hVề đầu trang
TIN TUC TRONG NGAY, TIN NHANH, TIN TUC VIET NAMIPHONE 6, GIA IPHONE 6 VIET NAMU19 VIET NAM, TIN TUC, TIN TUC 24H, BONG DA, THE THAO, TAI NAN XE KHACH O LAO CAI, TIN MOI, THOI TRANG, LAM DEP, ASIAD 17, AN NINH HINH SU, GIONG HAT VIET NHI 2014, HAI HOAI LINH
X
CNT2T3T4T5T6T7