Người đàn ông đeo nhẫn

Chủ Nhật, ngày 27/04/2014 00:10 AM (GMT+7)

Tôi gặp anh trong một vụ đụng xe giữa chiều mưa. Tôi ngã lăn trên đất. Tôi vội đi và chưa kịp biết người đàn ông đó là ai, chỉ biết bàn tay anh đeo nhẫn.

Tùng - người đàn ông ấy có số điện thoại của tôi. Chúng tôi gặp nhau, nói chuyện rồi yêu nhau. Anh kể cho tôi nghe về người vợ đã bỏ đi theo tình mới và để lại đứa con chưa đầy 7 tuổi. Tôi đến nhà anh sau khi nhận lời làm vợ và làm mẹ của con anh.

Tôi về nhà thăm anh và bé Xu. Con bé không thích tôi. Nó bảo nó cần mẹ của nó chứ không cần tôi. Đứa con nào chẳng cần mẹ. Tôi không trách nó, chỉ trách người đàn bà nhẫn tâm đã bỏ mái ấm này ra đi, để nỗi đau của anh ở lại và những giọt nước mắt trẻ thơ cứ lăn hoài trên má.

Rồi một ngày, vợ anh trở về. Chị ta đến gặp tôi và kể cho tôi nghe về chuyện "say nắng" của chị, về gã Sở Khanh đã cướp mất đi gia đình và sự yên ấm, để giờ chị thành kẻ trắng tay.  Chị ta cầu xin tôi buông anh ra. Chị ta vẫn là người đàn bà mà Tùng từng yêu và vẫn là mẹ của bé Xu. Nhưng vì lí do gì tôi phải buông hạnh phúc của mình cho chị? Tôi cũng cần anh và cũng yêu bé Xu. Tôi sẽ làm một người vợ, một người mẹ tốt.

Người đàn ông đeo nhẫn - 1

Tôi không tự tin để trở thành vợ, thành mẹ và xoa dịu những vết thương trong hai con tim bé nhỏ kia (Ảnh minh họa)

“Nhưng… chị đã làm mẹ chưa? Bé Xu cần tôi!” - câu nói của người đàn bà ấy rên xiết trong lòng khiến tôi tê điếng. Làm mẹ - nỗi khát khao của bao người phụ nữ, trong đó có tôi.

“Bé Xu cần chị? Chị có chắc anh Tùng cũng cần chị không?", tôi nghĩ nhưng không nói. Tôi cũng không biết chắc anh có thực sự cần chị nữa không. Nhưng tôi biết anh yêu tôi và cũng từng yêu người đàn bà này như thế.

Tình yêu của chúng tôi có chướng ngại quá lớn, khi tôi biết anh vẫn còn giữ chiếc nhẫn trong ngăn tủ. Từ khi yêu tôi, anh không đeo nhẫn, nhưng anh vẫn cất nó cẩn thận. Chút say nắng của tôi có đủ với tình yêu ngần ấy năm và bé Xu - kết tinh tình yêu của hai người? Khi người phụ nữ đó đã lầm lỡ để ra đi nhưng lại có lí do để trở về. Tôi hiểu, vì ai cũng có những phút lạc lòng và lầm lỗi. Với bé Xu, để bé mất bố hay xa mẹ đều là tàn nhẫn.

Tôi quyết định chia tay anh. Tôi không biết mình có phải là người tốt bụng hay rộng lượng hay không. Tôi chỉ không muốn mình phải sống dằn vặt trong những ngày tháng sau này, khi tôi không tự tin để trở thành vợ, thành mẹ và xoa dịu những vết thương trong lòng hai con tim bé nhỏ kia.

Tôi đi và không trở về. Tôi nói tôi không chịu đựng nổi việc yêu anh và nuôi bé Xu. Tôi có người khác rồi. Anh tát tôi rồi quay lưng đi. Mối tình của tôi với người đàn ông đeo nhẫn kết thúc, dù có níu kéo hay làm gì nữa, tôi cũng không thể trở về. Bởi khi tôi chấp nhận buông tay thì sẽ chẳng bao giờ quay lại.

Theo Đỗ Huệ (Khampha.vn)
TIN BÀI CÙNG SỰ KIỆN Tình yêu nữ giới
Thông tin doanh nghiệp
Về trang chủ 24hVề đầu trang