"Nàng vọng phu” chờ chồng sau 4 lần nhận giấy báo tử

Chủ Nhật, ngày 22/05/2016 08:05 AM (GMT+7)

Theo tiếng gọi của Tổ quốc, người vợ trẻ tiễn chồng lên đường làm nhiệm vụ trong nước mắt. Ngay cả khi nghe tin chiến tranh cướp mất ông, bà vẫn lặng lẽ chờ đợi. Tình yêu và lòng chung thủy của người phụ nữ đã chiến thắng tất cả.

“Cứ mỗi lần nhận giấy bảo tử của chồng tôi lại ngất lịm, lòng đau quằn quại, mọi thứ lúc đó như sụp đổ.Với tôi cảm giác nhận tin chồng hy sinh không khác gì biết tin mình mắc bệnh hiểm nghèo”. Đó là lời kể của bà Nguyễn Thị Thất (84 tuổi, Khương Trung, Đống Đa, Hà Nội).

Người đàn bà ấy đã một lòng một dạ đợi chồng, là ông Đỗ Trọng Ngoạn dù 4 lần nhận giấy báo tử.

"Nàng vọng phu” chờ chồng sau 4 lần nhận giấy báo tử - 1

Ông Ngoạn và bà Thất. Ảnh: Ngọc Thi

Chồng về tưởng ma

Năm nay, ông Ngoạn và bà Thất đã bước qua cái tuổi cổ thập lai hy, khuôn mặt đã hằn sâu những vết tích của năm tháng, mái đầu trắng như cước, duy chỉ có đôi mắt còn tinh anh lắm. Hai ông bà vẫn chưa cần đến sự trợ giúp của đôi kính. Có điều, không được như ông Ngoạn, sức khỏe của bà Thất kém hơn, đôi tai đã nặng không còn nghe rõ đối phương nói gì. Để trò chuyện, tôi phải ghé sát vào tai, tăng âm lượng bà mới hiểu.

Gợi về chuyện cũ, bà Thất cười nhưng vẫn pha chút gì đó chua xót, đau đớn. Qúa khứ của người vợ tưởng chiến tranh đã vĩnh viễn cướp đi người chồng gánh chịu nhiều nỗi đau.

Bà Thất sinh ra và lớn lên ở Quốc Oai, Hà Nội, thời chiến tranh loạn lạc cả gia đình phải sơ tán lên vùng Yên Thế, Bắc Giang. Từ năm 16 tuổi, ông Ngoạn đã tham gia hoạt động Cách mạng ở quê nhà Sơn Đông, Bắc Giang.

Ngày đó, bà Thất là bạn thân của em gái ông. Vốn là cô gái sở hữu ngoại hình nết na, hiền lành lại thường xuyên lui tới nhà nên các thành viên trong gia đình ông đều rất yêu quý. Dù đi xa nhà nhưng lần nào về cũng thấy hình ảnh người con gái thùy mị, chịu khó, ông đem lòng yêu quý lúc nào không hay.

Ông Ngoạn đâu biết rằng, bà Thất cũng đem lòng thầm thương trộm nhớ mình từ lâu mà phận con gái không dám bày tỏ. Và rồi, tình yêu đã nảy nở, kết nối hai trái tim đang thổn thức. Năm 1955, ông bà nên nghĩa vợ chồng trước sự chứng kiến, chúc phúc của bà con hai họ.

Kết hôn chưa được bao lâu, ông Ngoạn phải chuyển công tác xuống Hà Nội. Thương chồng, bà bàn bạc với ông chuyển nhà để tiện chăm sóc. Bà Thất xin vào xí nghiệp làm lính quân nhu, công nhân chuyên sản xuất những vật dụng thiết yếu cho bộ đội.

Ông Khoan nhớ lại: “Lúc đó cả gia đình tôi ở nhờ nhà anh bạn, mọi thứ khó khăn lắm, sân lún nhà dột. Dù cuộc sống gian truân nhưng bà ấy không than nửa lời mà luôn động viên chồng nỗ lực vượt qua”.

Năm 1967, ông Ngoạn vào chiến trường Quảng Trị. Ngày ông đi, bà dặn chồng yên tâm chiến đấu, ở nhà mẹ già, con nhỏ mình sẽ lo chu toàn. Hằn sâu trong tâm khảm bà không muốn chồng đi bởi chiến tranh chẳng ai biết được điều gì, nó có thể cướp đi bố của 4 đứa con bà bất cứ lúc nào.

Từ ngày ông Ngoạn đi bà không nhận được một lá thư, ông Ngoạn chọn phương án bặt vô âm tín. Ông bảo: “Chiến tranh tàn khốc, trước lúc ra đi mình luôn bị tâm thế sẽ hy sinh bất cứ lúc nào nên không viết thư về nhà. Tôi sợ một ngày nhận tin chồng mất, vợ con nhìn những bức thư đó sẽ buồn hơn”.

Phần bà, ở nhà vừa chăm mẹ già hơn trăm tuổi và đàn con thơ. Năm 1968, lúc đó bà Thất đang về thăm quê Bắc Giang thì nhận được giấy báo chồng mình hy sinh trong khi làm nhiệm vụ ở chiến trường. Nói đến đoạn này giọng bà nghẹt lại: “Nghe tin chồng mất tôi đau đớn trong im lặng, mọi thứ xung quanh chao đảo, tôi ngất lịm”.

Nếu không có những đứa con thơ có lẽ bà Thất không thể đứng lên từ nỗi đau. Nhìn đàn con nheo nhóc, bà cố gắng gượng dậy để sống. Hơn hết, bà hiểu rõ những đứa trẻ mất cha là một nỗi đau lớn. Nuốt nước mắt vào trong, bà quay lại công việc như thường ngày. Ít ai biết được rằng người đàn bà với vỏ bọc mạnh mẽ ấy khóc thầm bao đêm dài vò võ.

Nỗi đau đã nguôi ngoai, một buổi chiều năm 1968, lúc đang làm việc ở xí nghiệp thì bảo vệ và hai anh bộ đội đến bên bà. “Chị có phải là Thất vợ anh Ngoạn không? đây là ba lô anh ấy, anh đã vĩnh viễn ra đi rồi chị ạ!”, đó là lời của hai anh bộ đội được cấp trên cử xuống báo tin.

Một lần nữa trái tim người phụ nữ lại rỉ máu, đôi vai run lên bần bật bởi tiếng khóc. Lần nữa, gạt nỗi đau sang một bên bà lập thêm chiếc bàn thờ hương khói cho chồng.

Theo Ngọc Thi (Gia đình & Xã hội)
Bạn trẻ - Cuộc sống - Chuyện tình đáng ngưỡng mộ của cặp đôi U90 Chuyện tình đáng ngưỡng mộ của cặp đôi U90
Kết hôn ở tuổi 80 nhưng ông vẫn muốn cho bà một danh phận nên cả hai đưa nhau ra phường đăng ký kết hôn trước sự ngỡ ngàng của nhiều người.
Bạn trẻ - Cuộc sống - Chuyện tình cô gái xinh đẹp đếm từng ngày để sống Chuyện tình cô gái xinh đẹp đếm từng ngày để sống
Bị ung thư phổi, cô gái trẻ vẫn "bình tĩnh sống" khi có bạn trai bên cạnh yêu thương.
Bạn trẻ - Cuộc sống - Chuyện tình cổ tích của cô dâu 1m1 và chú rể 1m45 Chuyện tình cổ tích của cô dâu 1m1 và chú rể 1m45
Sự chênh lệch về ngoại hình và tuổi tác không phải là “rào cản” giữa hai người.
VIDEO CHỌN LỌC
Thông tin doanh nghiệp
Thông tin cần biết
Sự kiện tiêu điểm
Về trang chủ 24hVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7