|
|
Minh không còn mơ mộng nhiều vào một câu chuyện tình yêu lãng mạn giữa mùa đông ấy nữa (Ảnh minh họa)
Mùa đông nhạt nhòaThứ Tư, 25/07/2012, 03:29 PM (GMT+7) Sự kiện: Tình yêu nữ giới
Cô cười gạt nước mắt, không còn cảm nhận về cái lạnh tê tái nữa. Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x Minh đến Hà Nội vào một ngày mùa đông. Sinh ra và lớn lên ở thành phố quanh năm chỉ có hai mùa mưa nắng nhưng từ khi là một cô nữ sinh cấp ba, Minh đã yêu những bài hát về mùa đông Hà Nội. Giữa tháng 10 Sài Gòn vẫn nắng gay gắt mà tưởng như chỉ cần nhắm mắt lại, nghe những ca từ quen thuộc “Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa, cái rét đầu đông, khăn em bay hiu hiu gió lạnh…” là trước mắt lại hiện ra cả một khoảng trời xao xác lá, xao xác gió heo may và bình dị đến thế. Cũng không có gì lạ khi một thiếu nữ dịu dàng, mộng mơ như cô lại yêu cái lạnh của mùa đông và vẫn nuôi ao ước rằng đến một ngày sẽ được ra Bắc, đi dạo trên con đường Cổ Ngư trong cơn gió mùa đông Bắc. Và giờ đây Minh đang đứng trên đường Cổ Ngư, giữa mùa đông Hà Nội. Tháng 11 rồi, hàng cây ven hồ run rẩy rũ mình, trơ những cành khô không lá. Đường phố vắng hiu quạnh, vô tình lại càng làm cho không gian trở nên tĩnh lặng, xơ xác hơn. Đôi tay lạnh cóng xuýt xoa nhưng trái tim cô như đang bừng sáng, ấm áp biết bao bởi ước mơ bao năm đã thực hiện được. Không hiểu sao dù chưa trải qua mùa đông bao giờ, nhưng cái lạnh Hà Nội lại thân thiết đến thế, cũng giống như mỗi khi cô nhắm mắt tưởng tượng. Cất từng bước chậm chậm, nhìn những quán cà phê ấm cúng bên đường, vô thức đẩy một cánh cửa rồi bước vào, chợt giật mình vì một giai điệu quen thuộc. Bản nhạc không lời Kiss The Rain buông từng nốt trong không gian ấm cúng này, bên tách cà phê ấm nóng khi ngoài kia, gió mùa vẫn không ngưng thổi vô tình lại trở nên hòa hợp đến kì lạ, tạo cho Minh một cảm giác nôn nao chưa bao giờ có trước đây. Gọi một cốc cà phê đậm đặc, chọn chỗ ngồi sát cửa sổ và quan sát xung quanh. Minh yêu cái lạnh Hà Nội, yêu tình người giữa mùa giá rét này, và yêu giọng con trai Bắc, ngọt ngào như thể làm tan chảy cả mùa đông. Phải rồi, cô cũng từng mơ ước rằng trong chuyến đi Hà Nội lần này, cô cũng có thể tìm được một người thắp sáng mùa đông của riêng cô. Thả hồn theo những suy nghĩ vu vơ của mình, chẳng biết từ bao giờ Minh nở một nụ cười, nửa ngu ngơ nửa ngượng ngịu. Minh đấy, ngốc ngếch lắm, mơ mộng lắm. Nhưng nào có ai trách nhưng ước mơ vô thưởng vô phạt của Minh đâu. Rời quán cà phê, Minh ghé vào hàng lưu niệm tiếp theo, chọn cho mình một đôi găng tay nữ lót nỉ ấm áp, thêm mội đôi găng tay nam màu nâu sẫm nhã nhặn. “Dành cho bạn trai tương lai của mình” – cô nghĩ thầm. Lạ thật, một mình nơi đất lạ này mà cô chẳng hề cảm thấy cô đơn mà trong lòng lúc nào cũng tràn ngập những suy nghĩ thích thú không ngớt. Một giọng nam trầm thức tỉnh cô: Không khí trở nên nóng hơn bao giờ hết, và nhìn nụ cười tươi rói vẫn chưa tắt trên môi anh, Minh biết rằng cô sẽ chẳng thể nào từ tối được lời đề nghị dễ thương đến thế. *** Bỗng thấy trên giá có một tựa sách rất thú vị: “Si mê và liều lĩnh”, cô đang định kiễng chân lên với lấy cuốn sách thì một bàn tay nhanh hơn đã chạm được tới cuốn sách và đưa nó cho cô. Chủ nhân của cuốn sách ấy không ai khác lại chính là anh, người đã giành mất đôi găng tay của bạn trai tương lai của cô. Bất giác, cô thấy lòng mình ấm áp và trái tim vang lên những nhịp đập như tiếng reo vui. Vậy là cô và anh xem như có duyên rồi nhỉ…
Tạm biệt mùa đông sẽ lại có ánh nắng sưởi ấm tâm hồn cô (Ảnh minh họa) *** Anh chu đáo với Minh, như người bạn, người anh và đôi khi như thể người cha chăm sóc cho cô. Cô mãn nguyện với những điều mình đang có nên chưa bao giờ đòi hỏi anh một lời hẹn ước, chưa bao giờ yêu cầu anh một sự khẳng định chắc chắn về mối quan hệ của hai người, chỉ thầm mong thời gian trôi thật chậm, để mùa đông kéo dài, để cô bên anh lâu hơn. Có những buổi tối, cô ngồi sau xe anh, đút tay vào túi áo khoác của anh mà hít hà mùi của mùa đông, mùi nước hoa nhè nhẹ thanh thanh mà cô yêu biết mấy, nhìn quanh rồi chợt mỉm cười vì hình như trên phố chỉ toàn những đôi yêu nhau. Cô yên lặng, cười buồn… Anh không hiểu ý cô, hay anh hiểu nhưng lại không muốn trả lời câu hỏi ấy. Thực ra anh hiểu chứ. Anh biết cô muốn xa xôi điều gì. Chỉ có điều đúng là anh đang chờ đợi mùa xuân thật. Người con gái anh yêu ra đi vào một mùa đông lạnh giá, chỉ để lại lời hẹn: “Rồi mùa xuân em sẽ về…”. Vậy mà đã ba mùa đông rồi ba mùa xuân trôi qua, người con gái ấy vẫn chưa trở lại, để trái tim anh ngày càng lạnh hơn sau mỗi mùa đông. Hôm gặp Minh ở cửa hàng lưu niệm, thấy cô đang đứng cười một mình, bất giác trái tim anh tan chảy. Anh muốn cho mình một cơ hội, một lối thoát, hay chỉ là tự vỗ về mình khi xa vắng người con gái kia – điều này chính anh cũng không hiểu. Hay đơn giản chỉ là anh thích những khoảnh khắc tĩnh lặng khi ở bên Minh. Vì trong thâm tâm anh vẫn mong chờ mùa xuân đến… *** Hai tuần nay cô ít gặp anh hơn. Có lẽ ý thức được việc sắp xa anh, bỗng thấy cần lắm một lời hứa hẹn từ anh nên cô thấy mình yếu đuối hơn, hay lo sợ hơn. Anh cũng ít đòi đưa cô đi chơi hơn, lịch làm việc dày đặc hơn nên chỉ còn mình cô khám phá phố phường Hà Nội. *** Ngày cô ra sân bay, anh không tiễn, chỉ nhắn một tin: ***
Theo Thu Quyên (TTVN)
(13166 bình chọn, 8/10 điểm)
Tin bài cùng sự kiện Tình yêu nữ giới
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |