Thông tin cần biết
Mặc cảm quá khứ bị lạm dụng
12 tuổi, tôi đã không còn là cô bé còn trinh! (Ảnh minh họa)

Mặc cảm quá khứ bị lạm dụng

Thứ Tư, 25/05/2011, 09:04 AM (GMT+7)
Tôi không có niềm tin rằng ai đó sẵn sàng yêu tôi bất chấp nỗi đau quá lớn ấy! Không có người đàn ông nào có thể vị tha đến như thế, đúng không?

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Tôi năm nay 20 tuổi. Hay cười hay nói, luôn ồn ào chỗ đông người và những khi lắng lại một mình thì trầm lặng như một bà cô già trước tuổi. Thực ra, tôi hơi lập dị một chút nhưng cũng chẳng khác gì những cô gái cùng tuổi cả.

Ai cũng nghĩ như thế. Ngay cả mẹ tôi và nhiều người thân thiết cũng luôn phán: "Tôi là một cô gái nhạy cảm, trong sáng, tuy hơi quái tính, nhưng thuần khiết và mong manh"... Đấy, tôi vẫn thường được nghe những lời nhận xét đáng yêu như vậy đó. Nhưng thuần khiết ư? trong sáng ư? Chỉ vì họ không biết quá khứ của tôi đấy thôi. Những lúc nghe thấy những điều na ná như thế, trong lòng tôi lại có cảm giác chua chát nghẹn ứ lại nơi lồng ngực...

Tôi xin kể về tôi đôi chút. Tôi là một con bé mồ côi cha! Lý do vì sao tôi như vậy thì tôi nghĩ mọi người không cần thiết phải biết! Đúng là thế gian này không thiếu những người cha tồi tệ. Và câu chuyện của tôi là minh chứng rõ nhất cho điều ấy!

Năm tôi 8 tuổi, mẹ tôi đi bước nữa. Lại lý do ư? Người lớn có rất nhiều lý do cho những quyết định của họ lắm chứ không như bọn trẻ con chúng tôi. Sau 8 năm có mác "con hoang", bỗng một ngày mùa hè nắng cháy, tôi nghiễm nhiên có một người dưng để gọi là "cha".

Mẹ tôi luôn dặn dò: "Con là 1 đứa con ngoan. Phải ngoan ngoãn, không được cãi lời bố....". Tôi luôn vâng lời mẹ, dẫu trước đấy cũng được bà ngoại dặn: "Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng". Ngoại luôn nói, đó là dượng con, con không được coi hắn hoàn toàn là cha mình...

Tôi đến với cha dượng ban đầu hơi dè dặt... Nhưng sau dần dần cũng thấy ấm áp vì "gia đình của mình"... Bạn biết đấy, một đứa con gái từ nhỏ luôn phải cúi mặt bước đi trước những lời cay độc của thiên hạ, sự trêu chọc của đám bạn ác miệng, tủi thân trước cảnh gia đình hạnh phúc của bạn bè... bỗng dưng được nói "Hôm nay bố tao sửa đèn bàn học cho tao nhé" hay "Mái nhà tao lợp lại rồi, bố nói sắp có bão đấy"... tôi cảm thấy tự hào lắm chứ, hạnh phúc lắm chứ!

Nhưng thói đời đâu đơn giản và cố tích như thế mãi!

Năm tôi lên lớp 4. Mọi thứ khác đi nhiều. Người đàn ông tôi gọi là bố ấy hay về nhà rất muộn và đôi khi còn cà khịa với mẹ tôi vì những lý do mà tôi chẳng thể hiểu nổi. Nhưng cho đến lúc ấy, tôi vẫn rất tôn trọng ông ta...

Khi tôi nói đến đây, bạn đã có thể đoán được phần nào câu chuyện tôi đang kể dài dòng đúng không? Và vào một buổi sáng sớm, mới 6h sáng, mẹ tôi có việc gấp phải ra khỏi nhà, và ông ta đã....

Kể từ đó, ác mộng bắt đầu!

10 tuổi, ngày ấy tôi khác bây giờ. Tôi không hiểu điều gì đang xảy ra với mình. Tôi không hiểu mình đang đối diện với chuyện gì. Tôi cũng không biết những người bố khác có làm chuyện ấy với con họ không nữa. Tôi không biết một điều gì về chuyện ấy cả. Cảm giác duy nhất của tôi chỉ là "Sợ hãi". Tôi biết, ông ta đang làm điều gì đó không tốt với bản thân tôi nhưng cụ thể là gì thì tôi không biết. Ông ta dỗ dành tôi đừng nói với mẹ. Vốn bản tính là một con bé trầm tính và chỉ nói những gì mình biết chắc chắn, nên tôi đã im lặng.

Rồi tôi lên cấp 2. Tôi sống trầm lặng và khép mình. Tôi nghĩ kiếp trước mình đã gây tội lớn nên giờ chịu sự trừng phạt của Chúa trời. Cứ thế, cho đến một ngày trời mưa như trút, tôi đã vô tình đọc được 1 bài báo về vấn đề xâm hại tình dục trẻ vị thành niên... Tôi bàng hoàng. Tôi chết lặng... Tôi lao khỏi lớp học và chạy thục mạng về phía nghĩa trang gần trường. Trời mưa như trút... Tôi gào lên trong đau đớn, vỡ òa... 12 tuổi, tôi đã không còn là cô bé còn trinh!

Mặc cảm quá khứ bị lạm dụng, Bạn trẻ - Cuộc sống, Qua khu, am anh, trinh tiet, lam dung

Tôi không có niềm tin rằng ai đó sẵn sàng yêu tôi bất chấp nỗi đau quá lớn ấy! (Ảnh minh họa)

Tôi không muốn kể chi tiết những điều đã xảy ra trong quãng thời gian ấy. Nó quá hiện thực, quá ghê tởm, và ngày qua ngày, nó ám ảnh tâm trí tôi, cào nát tâm hồn tôi khiến tôi chưa có lấy một ngày thanh thản...

Và chuyện đồi bại ấy chỉ chấm dứt năm tôi 17 tuổi. Một trưa hè, chỉ có tôi và ông ấy ở nhà... Cơn ác mộng dừng lại khi tôi cầm dao chĩa vào mặt hắn! "Ông chết! Còn tôi - tôi sẽ sống!". Và, ông ta không chết! Còn tôi, sau đó lại đạp xe đi học! Ông ta đã buông tha tôi vì ông ta sợ chết hay vì nhận ra ngọn lửa hận thù trong tôi? Dù gì, thì đến tận bây giờ, trong tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác khi ấy. Khi ấy, tôi sẵn sàng liều mình làm kẻ giết người!

Bạn có thể nói tôi hèn nhát, tôi yếu đuối khi chuyện này tôi chưa từng nói cho một ai biết! Ngay cả mẹ tôi! Khi đã ý thức được bị xâm hại tình dục, tôi không muốn nói cho mẹ biết vì tôi không muốn mẹ lại đau khổ và cắn rứt khi cho rằng mẹ là nguyên nhân gây ra nỗi đau ấy! Tôi không muốn mẹ bị ám ảnh rằng sự lựa chọn sai trái ấy đã gây ác mộng cho đời tôi. Tôi không muốn thêm một người đau vì chuyện ấy nữa... Và hơn hết, tôi đã quen âm thầm chịu đựng.

Ba năm qua đi rồi. Mặc dù, đôi khi quá khứ lại về khiến tôi thu mình lại gặm nhấm nỗi đau. Nhưng chỉ chốc lát, tôi có thể lấy lại thăng bằng cho mình. Lấp lên đó những màu sắc cuộc đời tươi nguyên sức sống. Tôi không phải đứa con gái đắm chìm trong đau khổ. Thật may, những nỗi đau đầu đời ấy lại giúp tôi vững vàng hơn trong cuộc sống! Tất nhiên, nếu tôi có thể bình thường được như chính bản thân tôi mong muốn thì có lẽ tôi đã chẳng viết nên những tâm sự rối bời này làm gì.

Và tôi đã yêu một người. Tình yêu bắt rễ vào một ngày nắng đẹp cuối thời học sinh. Khi ra đại học, hình ảnh người con trai với nụ cười "vàng ruộm cả khung trời lửa cháy sau lưng" ấy càng in đậm trong tâm trí tôi. Một hình ảnh vẹn nguyên và trong sáng vô ngần. Và, ngọt ngào đầu tiên đã đến với tôi trong một ngày đầu đông, cậu ấy đã nói: "Mình yêu nhau nhé!".

Chúng tôi yêu nhau với tình đầu thánh thiện, thuần khiết! Nụ hôn đầu khẽ chạm môi y như trong phim Hàn! Không một chút dục vọng và là "nụ hôn của thiên thần". Nhưng lần sau, khi cảm xúc dâng cao, cậu ấy "hôn kiểu Pháp" - tôi sợ hãi quay người đi. Ám ảnh!

Kể từ đó, bất cứ khi nào cảm thấy cậu ấy đi quá một nụ hôn thuần khiết, tôi đều như một phản xạ có điều kiện, sợ hãi rụt người lại! Tôi biết, như thế thật đáng chán! Nhưng... tôi không thể lý giải nổi chính mình. Tôi chỉ thích ngả đầu vào vai cậu ấy, để ngước nhìn lên trời xanh ngắt những chiều lộng gió, hay bình yên đi bên cậu ấy tay trong tay đi hết 1 con đường vàng rơm lúa... Tôi không muốn đi quá xa, dẫu tôi biết, khi yêu không thể thiếu những cử chỉ thân mật...

Chúng tôi yêu nhau 2 năm rồi chia tay vì lý do không hợp nhau! Và cả hai đứa đều biết ngoài cái lý do ấy còn có nhiều lý do khác nữa. Nụ hôn và dục vọng không có chỗ trong tình yêu ấy! Với tôi, nó quá thuần khiết, quá "thiên thần" nên vì thế nó mong manh. Tất nhiên, cậu ấy cũng không biết quá khứ của tôi.

Tôi sẽ vẫn mãi như thế sao? Ghê sợ mọi thứ liên quan đến dục vọng. Run rẩy trước mọi yêu thương. Và thậm chí, xa hơn tôi sẽ thành người lãnh cảm trong chuyện ấy - điều không thể thiếu của một gia đình hạnh phúc? Ngoài cậu ấy ra, ngoài người con trai có gương mặt thiên thần bình yên ấy ra, tôi đều chĩa gai nhọn với tất cả mọi người để làm một cô gái gai góc và nghiệt ngã đầy lý trí và dửng dưng...

Tôi liệu có được hạnh phúc không? Nếu cái quá khứ ấy đã biến tôi thành một người con gái không nguyên vẹn. Tôi không còn tự ti và thu mình lại nữa. Với vẻ ngoài và con người tôi hiện tại, không khó để tôi tìm được một người đàn ông yêu mình. Nhưng thứ tôi muốn là một hạnh phúc thực sự! Tôi không có niềm tin rằng ai đó sẵn sàng yêu tôi bất chấp nỗi đau quá lớn ấy! Không có người đàn ông nào có thể vị tha đến như thế, đúng không?

Tôi nên tiếp tục im lặng để làm một cô gái bình thường với những tình yêu nhẹ nhàng và an toàn cùng với bí mật mãi mãi của riêng mình? Hay tôi nên thử thách hạnh phúc với sự thật ghê sợ ấy? Và cuối cùng một người như tôi, có còn mong hạnh phúc?

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 561 503, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Xem thêm chủ đề: Qua khu, am anh, trinh tiet, lam dung
(Theo Afamily)
Chia sẻ: Chia sẻ link qua Facebook Gửi bài viết này cho bạn bè Ý kiến phản hồi Bản in
BÌNH LUẬN

Mặc cảm quá khứ bị lạm dụng

(23 bình luận)
Xem bình luận   Xem thêm bình luận
Cậu Út: Vui Lên Em
3  0
Em à. Anh 1 thằng con trai trong 1 gia đình 4 chi em luôn được chiều chuộng nâng đỡ từ nhỏ vi vậy có thể anh ko hiểu hết đc nỗi khổ của em. Nhưng trong cuộc sống có nhiều điều tốt đẹp mà, hãy bỏ quá khứ lại sau lưng mà hướng tới ngày mai cùng với tương lai tươi sáng đang chờ đợi em phía trước. Hãy coi đó là 1 tai nạn 1 bài học cho bản thân. Chúc em sớm tìm được HP của mình
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Tuấn: Đôi lời chia sẻ cùng em!
4  1
Đọc bài viết,những lời tâm sự của em anh cũng đã hiểu phần nào những khổ đau,mất mát mà em đã trải qua.Anh có đôi lời tâm sự,chia sẻ với em.
Với một người con gái như tôi,có còn mong hạnh phúc?-Đừng,xin em đừng bi quan như thế!Cuộc sống này, xã hội này còn và còn rất nhiều đàn ông tốt!Em hãy tin như thế đi và sự thực là nó như thế đấy mặc dù tuổi thơ của em đã trải qua nhiều đau khổ nhưng phía trước của em vẫn là một tươi lai tươi sáng.Những mất mát, khổ đau càng làm cho con người thêm cứng cáp và vững chải hơn và nó còn tuỳ thuộc vào cách chịu đựng và nhìn nhận để vượt qua của mỗi con người.Cuộc sống luôn công bằng và cân bằng mà.Tôi nhận thấy em là một cô gái rất nhạy cảm và dễ bị tổn thương (những tính cách đó hình thành đều vì quá khứ,vì những gì em đã trải qua trong cuộc sống cho đến thời điểm này) nhưng em lại là một người thông minh,cá tính (có thể nhận thấy qua cách viết văn của em) nên anh tin tưởng rằng em sẽ vượt qua được tất cả.Hãy gác lại quá khứ đi em ạ,đừng nên nghĩ nhiều về nó nếu không em sẽ không thể nào vượt qua được sự ám ảnh đó đâu (dù anh biết là nói thì rất dễ nhưng để thực hiện được là một điều hết sức khó khăn nhưng không phải là không thể).Theo anh thì em nên gác lại bí mật kia vào một góc của quá khứ( quả thật để chôn vùi nó là một điều hết sức khó khăn) và vui sống với hiện tại vì xung quanh em vẫn còn rất nhiều người đàn ông tốt,hãy mở lòng ra với mọi người rồi em sẽ tìm được người đàn ông cho riêng mình chứ đừng thu mình lại thì em sẽ bỏ lỡ rất nhiều sự chọn lựa cho riêng mình.Anh tin rằng hạnh phúc sẽ đến với em một ngày không xa vì quá khứ đã mang đến cho em nhiều nỗi buồn và mất mát rồi."Cuộc sống vốn dĩ không bao giờ cho ai thứ gì và lấy của ai điều gì" điều cốt yếu là ta đã làm gì cho cuộc sống?hãy mạnh mẽ lên em nhé,hãy vượt qua mọi ám ảnh,chỉ có vượt qua được sự ám ảnh thì em mới tìm thấy được nạnh phúc trong tình yêu và hôn nhân.Chúc em hạnh phúc!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Tính: Hãy đối mặt và tìm hạnh phúc cho mình
0  0
Em hãy đối mặt với sự thật và tìm hạnh phúc đích thực cho mình. Nều như em tìm 1 người nào đó yêu em thật lòng thì a nghĩa người đó cũng sẽ bỏ qua quá khứ đau khổ của em để cùng em bước trên con đường hạnh phúc.
Hãy tự tin lên nhé !!!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Kim Ngân: Hãy vượt wa!
0  0
Chào em, sau khi đọc được những dòng tâm sự của em, chị càng thấy căm phẫn với hành động đê hèn của cha dượng em! Cuộc sống này vốn ko bằng phẳng bao giờ em àh, sẽ có những sóng gió mà ta ko bao giờ bít trước được! Chị tin em sẽ vượt wa được nỗi đau này, vì em là 1 cô gái khá mạnh mẽ mà! Em ko có lỗi gì cả, và em xứng đáng nhận đáng nhận được 1 tình iu trong sáng, 1 hạnh phúc thực sự như em mong mún!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Nguyen Nguyen: Em đáng để được hưởng hạnh phúc
3  0
Em gái thân mến!
Đọc dòng tâm sự của e chị rất hiếu và thông cảm với e. Tất cả đã là quá khứ, chúng ta không ai có thể thay đổi được quá khứ của mình nhưng chúng ta có thể nhìn nhận quá khư ở những gốc độ khác nhau. Em hãy xem đó là một tai nạn và nó để lại một vết sẹo trên ngươi em. Vết sẹo sẽ theo e cả đời nhưng nó không ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của e. Ngươi yêu e thật sự là ngươi yêu chính con ngươi của e, yêu những gì e có, yêu sự thuần khiết , trong sáng , mong manh và cả tính lập dị của e. E đủ tư cách là một cô gái thuần khiết trong sáng nhưng khác ở chổ e có vết sẹo nhỏ trên người thôi! vì e chưa yêu bao giờ mà! Nếu chị là e, chị sẽ đón nhận tình yêu, chị sẽ để nó đến tự nhiên và đến một lúc nào đó phải giải thích thi hãy giải thích đó là một tai nạn. Người yêu e thật lòng là người yêu chính con người mình, ko phải vì một màng trinh mà từ bỏ. Hãy rèn luyện những đức tính tôt của một người phụ nữ, đó là những điêù e cần cho sau này. Chúc e tìm đươc5 tình yêu đích thực của mình!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
tamheheyb: :D
1  0
Bạn nên có những suy nghĩ tích cực hơn, mình nên nhìn về phí trước trứ không ai nhình về đằng sau mà vẫn đi được đâu :). Hạnh phúc không tự có, vết thương không tự lành. Hãy cho hãy chứng minh bạn muốn và bạn xứng đáng với một điều gì đó bằng cách vượt những khó khăn để thử thách để đạ được nó
Trang trước, [1], 2,  3,  4,  Trang sau
Dành riêng cho phái đẹp
X
CN T2 T3 T4 T5 T6 T7