“Lúc ấy, tôi chưa lái được cuộc đời mình”

Thứ Tư, ngày 09/05/2012 09:29 AM (GMT+7)

Nhiệt huyết thanh xuân làm anh lúng túng, vụng về, và tôi như bị mê hoặc.

Hồi đó tôi 20. Việc tôi chơi với anh ấy, tôi không biết có phải là yêu hay không. Anh không thuộc tuýp người trong trí tưởng tượng của tôi nhưng ở bên nhau, chúng tôi rất phấn khởi.

Đó là một lâm trường nhỏ, hơi hẻo lánh và buồn tẻ. Được cái, thanh niên ở đây có rất nhiều sáng kiến. Mấy đứa chúng tôi chụp ảnh rồi tự rửa lấy. Buổi tối, lớp học trống, chúng tôi bật máy cassette nhảy disco rất cuồng nhiệt. Mùa xuân, chúng tôi rủ nhau lên rừng bắt cóc. Mùa hạ, chúng tôi lặng lẽ ôm mặt hoặc cầm quyển sách vừa nghe nhạc vừa xem sương mù tụ lại rồi tan ra trước mắt. Mùa thu, anh ấy nổi đình nổi đám nhất. Chúng tôi leo núi tìm nấm, quả noa, táo dại. Anh ấy không có mặt là mất vui. Hôm nào anh ấy không đi cùng chúng tôi, dù những quả dại đó ở ngay trước mắt tôi, tôi cũng không nhìn thấy. Hơn nữa, khi đi theo anh ấy, tôi thấy vững tâm hơn, biết mình sẽ không bị lạc đường. Trời mưa tuyết, chúng tôi đi bắt thỏ hoang hay xem anh ấy bắt thỏ hoang. Anh biết giăng bẫy, có lúc tay không bắt thỏ, chạy rượt trong tuyết ngập đến đầu gối, hình ảnh ấy rất ấn tượng. Bắt được thỏ, anh giơ trước mặt tôi, hình ảnh ấy càng ấn tượng.

Thời gian trôi đi êm đêm. Tôi trở thành giáo viên tiểu học của lâm trường. Còn anh làm bưu tá.

Chuyện xảy ra đã làm quan hệ giữa chúng tôi chuyển màu.

Đó là một đêm mùa đông nổi gió. Sáng hôm sau tôi sẽ về nhà ở dưới xuôi nghỉ đông. Vì phải làm xong một số việc linh tinh, tôi một mình loay hoay trong phòng làm việc. Anh ấy đẩy cửa bước vào. Chắc là ánh đèn phòng làm việc thu hút sự chú ý của anh. Anh ra lò sưởi vỏ sắt cời than, trong phòng lập tức ấm sực lên, có thể cởi áo bông trên người.

Gia đình đang chuẩn bị cưới vợ cho anh nhưng anh không ưng. Cô gái đó tôi biết mặt. Anh ngồi đối diện với tôi, cách hai bàn làm việc. Anh bảo, mẹ anh thích cô ấy to khỏe, mẹ bảo đập một gậy không hạ gục được cô ấy.

Tôi buồn cười quá, không nhịn nổi nói trong tiếng cười nhưng còn phải xem đập vào đâu. Nếu đập vào đầu, một gậy chắc toi rồi.

Mẹ bảo anh em nhỏ nhắn, chạm vào một cái, người đã nát vụn.

Tại sao lại nhắc đến em? Liên quan gì đến em hả? Không hiểu sao tôi liền nổi nóng, giọng đầy bực bội. Tôi chưa kịp dứt lời, trong phòng bỗng tối đen như mực.

“Em ghê thật, làm điện sợ chết khiếp”  – anh ấy nói.

Chúng tôi đứng im. Sau khi đôi mắt đã quen với bóng tối, ánh lửa đỏ rực trong lò tỏa ra hơi ấm, con tim tôi bắt đầu nhảy nhót bởi một ý nghĩ vừa sốc nổi vừa tinh nghịch chợt lóe lên trong đầu. Tôi đứng dậy, chỉ vào cái bóng chập chờn trên tường nói: Anh đụng vào thử xem có tan vỡ không? Lúc đó, thân hình tròn lẳn với đường cong rõ nét của tôi bó sát trong chiếc áo len.

“Lúc ấy, tôi chưa lái được cuộc đời mình” - 1

Tôi không biết có phải là yêu hay không (Ảnh minh họa)

Trong phòng tranh tối tranh sáng, ánh lửa trong lò nhảy nhót hiện rõ vóc dáng khôi ngô, tuấn tú của anh. Tôi bỗng có cảm giác mới lạ, linh cảm sắp xảy ra chuyện gì. Anh đứng dậy, dường như chỉ bước lên một bước đã đứng trước mặt tôi, anh ôm lấy tôi. Tôi đón nhận nụ hôn đầu tiên của đời người con gái. Nhiệt huyết thanh xuân làm anh lúng túng, vụng về, và tôi như bị mê hoặc. Nhưng cảm giác xấu hổ chiếm thượng phong ngay, nước miếng anh lan tràn trên má và mồm tôi như cơn lũ. Tôi ra sức cưỡng lại. Tuy cảm giác tò mò và mới mẻ vẫn hối thúc con tim tôi nhưng liền sau đó sự lựa chọn của tôi là giữ gìn thân con gái.

Hôm sau, với con tim nhảy nhót như con thỏ hoang, tôi ra bến xe buýt đáp xe về xuôi. Tôi nhìn thấy anh khoác túi bưu tá, đang đứng đợi xe. Chúng tôi như hai người xa lạ, ngồi xa nhau trên xe buýt cũng như trên tàu hỏa. Sau khi xuống xe, trời xui ma khiến thế nào không biết, chúng tôi lại ở bên nhau.

Hai đứa vào rạp chiếu bóng xem phim. Trong bóng tối, anh nắm chặt tay tôi, ánh mắt hai đứa cứ dính vào nhau, câu chuyện diễn ra trên màn ảnh chả liên quan gì đến chúng tôi.

Xem phim xong, chúng tôi đi lang thang khá lâu trên phố. Đến lúc anh phải lên tàu trở về lâm trường. Giống hệt trong phim, cách tấm kính cửa sổ, anh gửi tặng tôi nụ hôn gió này đến nụ hôn gió khác. Về đến nhà, tôi vẫn còn phấn khích, cảm giác mệt lử. Chị tôi ôm con ngồi nói chuyện với mẹ. Tôi đi thẳng vào phòng mình. Nằm trên giường, tôi thấy nhớ anh, nhớ da diết, nhớ anh mắt anh nhìn tôi trong bóng tối. Tôi bắt đầu chảy nước mắt. Tôi không hiểu  sao mình lại nhớ anh ấy ghê gớm như vậy. Tôi lấy cuốn nhật ký, nằm sấp trên giường viết lia lịa, mặt tôi nóng bừng. Anh yêu tôi như thế, tôi sẽ hiến dâng tất cả cho anh ấy. Sáng tinh mơ, tôi đã chạy khỏi nhà đi tìm anh ấy. Xuống tàu, rồi lên ô tô. Ô tô đến cổng lâm trường. Anh bảo vệ nhảy ngay lên xe, bảo tôi: “Cô giáo Vân, chị cô vừa gọi điện bảo tôi phải giữ cô tại cổng lâm trường. Chị cô nói, nhà cô có việc khẩn cấp lắm, cô phải về ngay. Cô nhìn kìa, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn xe cho cô”. Tôi nhìn ra cửa sổ, một chiếc xe chất đầy gỗ đỗ ở lề đường. Về đến nhà, tôi thấy trong nhà lặng yên như tờ. Tôi biết ngay nhật ký của tôi đã bị chị tôi xem trộm. Cảm xúc điên khùng, xấu hổ, sợ hãi, tự nguyền rủa cùng một lúc dâng tràn trong lòng, tẩy sạch tất cả mọi suy nghĩ trong đầu tôi.

Sau đó, tôi không trở về trường cấp một của lâm trường cũng không gặp lại anh ấy nữa. Ngày khai giảng, chị đưa tôi vào trường Cao đẳng Sư phạm trên tỉnh.

Mấy năm sau, Thượng đế ban cho tôi tình yêu mỹ mãn. Vì trong lòng không có chút vấn vương nên cảm giác hạnh phúc thật ngọt ngào, thật sâu sắc.

Đó là chuyện của tôi 20 năm về trước. Dù thời gian làm thay đổi mọi vật xung quanh nhưng tôi vẫn kính trọng chị gái hơn tôi 8 tuổi mà không cần giải thích nhiều lời. Vì lúc đó, tôi chưa lái được cuộc đời mình.

Theo Đỗ Quyên (Hạnh phúc gia đình)
TIN BÀI CÙNG SỰ KIỆN Tình yêu nữ giới
Thông tin doanh nghiệp
Về trang chủ 24hVề đầu trang