|
|
Tôi muốn lên giường với những gã đàn ông đáng tuổi ba mình... (Ảnh minh họa) Hận ba, tôi thành gái đứng đườngThứ Năm, 02/09/2010, 07:00 AM (GMT+7) Sự kiện: Thiếu nữ và cuộc sống
Một đêm nữa, tôi lại trao thân cho người đàn ông hơn 40, không cần biết danh tính, chỉ cần gã già như ba tôi, là đủ!
Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x Tôi cầm bàn tay gầy guộc của má, dường như má dùng tất cả chút sức tàn còn sót lại siết chặt tay tôi, tôi cảm nhận được dòng điện vô tận từ đôi bàn tay ấy truyền vào cơ thể mình. Hơi ấm nhạt dần, tôi gào khóc thảm thiết khi bàn tay má buông thõng xuống ngực, lạnh tím tái. Vài giọt nước mắt giả tạo trên gương mặt ba lăn xuống, ba đỡ tôi, tôi đẩy ông ra xa. Tôi ghê tởm ông, vì ông mà má tôi đã mãi mãi lìa bỏ tôi, bỏ mặc tôi bơ vơ giữa cuộc đời này. Tôi như con thú bị thương, lao vào ông cuồng dại như thể phản ứng cuối cùng hòng mong tìm đường sống sót mong manh. Tôi gào thét ông: "Chính ông đã hại chết má tui" rồi ngồi bệt xuống đất, mặc mọi người xung quanh ngăn cản, giữ tay giữ chân tôi trong cơn kích động cùng cực ấy. Tôi đã từng nghĩ mình là người hạnh phúc nhất trên đời khi được ba má thương yêu, chiều chuộng. Ba làm trong một công ty vận tải, nay đây mai đó là lẽ thường, nhà thường chỉ có hai mẹ con gần gũi, sẻ chia mọi tâm tư. Gần đây, mỗi lần về, ba có biểu hiện rất lạ. Ba không ân cần, chăm chút nhiều cho má như trước kia. Má là người phụ nữ nhạy cảm nên cảm nhận ngay được sự đổi thay của ba nhưng má nhẫn nhịn không nói chi hết. Một lần ba biểu ba ra Hà Nội công tác, nhưng thấy những biểu hiện lạ của ba, tôi bí mật đi theo. Thay bằng việc ra sân bay Tân Sơn Nhất để đáp máy bay ra Hà Nội công tác, chiếc taxi trở ba đi lòng vòng quanh quận 2 và đi vào một con hẻm nhỏ. Tôi vẫn kiên trì bám theo, không để mất dấu vết. Tôi choáng váng không tin vào mắt mình khi thấy ba dừng lại trước một nhà nghỉ trên đường Trần Não, một cô gái trẻ chỉ chạc tuổi tôi vồn vã chạy ra đón ba. Nhìn họ hôn vào má nhau, tôi biết chắc mối quan hệ bất chính này không phải mới xuất hiện. Xâu chuỗi các sự kiện, tôi nhận ra nguyên nhân khiến ông chẳng thèm đoái hoài tới má và tôi, rồi vài lần tôi bắt gặp má khóc thầm...
Tôi đã nghĩ cách trả thù ông để cả cuộc đời này, ông phải sống trong dằn vặt, khổ sở... (Ảnh minh họa) Thì ra, má giấu tôi bởi tôi đang học những năm cuối cấp, sợ tôi lo nghĩ mà ảnh hưởng tới học tập. Vô tình tôi nhìn thấy trong tay má đang cầm mẩu giấy nhỏ, hành động của má khiến tôi nghi ngờ, tôi giật lấy tờ giấy, mắt tôi hoa lên nhìn những dòng chữ đỏ thẫm, má bị bệnh ung thư, đã di căn vào từng tế bào trên cơ thể. Má nói, vì biết mình bệnh trong, nên dù ba đi bậy bạ, má cũng không muốn ngăn cản, má âm thầm chịu sự dằn vặt, đau đớn của căn bệnh ung thư quái ác này mà nửa lời không chia sẻ với ai. Khi hai gã bỏ đi, chẳng lâu sau một người đàn ông trung niên 49 tuổi tới hỏi giá tôi. Không cần biết ông làm gì, nghề nghiệp ra sao, chỉ cần biết chắc tuổi ông không chệch quy tắc của tôi, tôi sẵn sàng theo ổng đi tới một nhà nghỉ nào đó. Khi ông man dại trong cõi lạc tiên, ông không hề hay biết nước mắt tôi chảy dài vì nhục nhã. Thân gái bao năm gìn giữ của tôi trao cho một người đàn ông đáng tuổi ba mình. Rồi tôi cười như trúng phải bùa, cười như điên dại khiến ông ta sung sướng chợt dừng lại, nhìn tôi chằm chằm, ngỡ tôi bị thần kinh. Ông vơ vội quần áo, mặc vô người rồi bỏ đi, vứt lại cho tôi chút tiền kèm theo lời thóa mạ: "Không ngờ vớ phải con điên". Tôi vẫn ngồi trên giường, trên người không mảnh vải che thân, tôi cười, tiếng cười chua chát, nước mắt muốn rớt mà chẳng thể nào kiếm được một giọt. Nó tích tụ thành cục tức, nỗi uất nghẹn bóp nghẹt trái tim tôi. Tôi quen dần với ánh đèn đường vàng vọt, quen dần với những âm thanh chát chúa nơi vũ trường, hộp đêm, tôi quen dần với những mánh khóe được "đồng nghiệp" rỉ tai truyền dạy khiến khách hài lòng, vui vẻ mà boa thêm tiền. Nhưng, cái tôi cần không phải tiền, vì tiền tôi đâu có thiếu, hàng tháng ba vẫn chu cấp đầy đủ, thậm chí thừa mứa cho tôi. Tôi căm ghét ông và tôi hận ông tới tận xương tủy... (Ảnh minh họa) Ông nghĩ, má mất, ông đi bù khú bên ngoài, chỉ cần cho tôi thiệt nhiều tiền là có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng tôi. Tôi không giải thích, không trò chuyện, hễ bước chân về tới nhà, tôi vật vờ như cái bóng. Tôi đi thâu đêm suốt sáng ngày qua ngày, ông đôi lần nhắc nhở, nói hoài chẳng thấy tôi thay đổi chút chi, ông mặc kệ. Đêm nay, tôi lại đứng đường, vẫn con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm quen thuộc náo nhiệt, xôm tụ những gái làng chơi. Tôi dạn dĩ hơn, đứng sát mép lòng đường để đón khách cho thuận tiện. Một chiếc xe máy chở đôi tình nhân đi qua, chợt lòng vòng và đỗ khựng lại ngay trước mặt tôi. Bất ngờ hơn, người đàn ông cầm lái chính là ba tôi, ngôi sau ông là con nhỏ mắt xanh mỏ đỏ giương mắt nhìn tôi đầy thách thức. Tôi bình tĩnh chờ đợi cái tát trời giáng từ ông. Nhưng không, ông không đánh tôi, ông nhìn tôi, ánh mắt rạn vỡ đau đớn không dám tin vào mắt chính mình. Rồi ông cầm tay tôi, kèo đi xềnh xệch mặc tôi la hét ầm trời. Lấy hết sức bình sinh, tôi giằng tay mình ra khỏi bàn tay ông, bàn tay nhớp nhúa đáng ghê tởm ấy, tôi gào lên: "Ông chẳng có tư cách gì để chửi mắng tôi. Chính ông đã đẩy tôi vào con đường này. Tôi hận ông, tôi căm thù ông tới tận xương tủy. Ông cặp với con nhỏ bằng tuổi tôi, thì tôi cũng có thể làm gái, ngủ cùng những gã đáng tuổi ông. Chúng ta công bằng, phải không?". Ông không trả lời, hai hàm răng nghiến lại, ông đang kiềm chế cơn tức giận.
Đón đọc những câu chuyện tình yêu giới tính hay nhất trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống vào 9h00 sáng mỗi ngày!
24H.COM.VN (Theo Đang yêu)
Tin bài cùng sự kiện Thiếu nữ và cuộc sống
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |