Hai năm một kiếp vợ "hờ"
Đến bao giờ anh mới ly hôn với vợ để đến với tôi? (Ảnh minh họa)

Hai năm một kiếp vợ "hờ"

Thứ Năm, 07/06/2012, 11:00 AM (GMT+7)
Suốt hai năm qua, tôi vẫn cứ mòn mỏi chờ đợi anh ly hôn vợ để làm cưới cùng tôi.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Tôi gặp lại anh sau đúng một năm biết nhau. Anh là người đàn ông đã có vợ và một con. Anh sinh năm 1973, còn tôi sinh năm 1984, hiện đang làm nghề phục vụ nhà hàng.

Lần đầu tiên gặp anh ở ngay nơi tôi làm việc, chuyện trò cùng anh rất lâu và chúng tôi rất tâm đầu ý hợp trong mỗi câu chuyện. Sau khi anh ra về, cả 2 chúng tôi đều có một chút tình cảm gì đó hơi đặc biệt nhưng mỗi người đều giữ riêng trong lòng.

Vài ngày sau đó, tôi phải đi công tác nên trước khi đi, tôi gọi điện mời anh đi uống café. Nhưng hôm đó, anh bận việc nên đã từ chối. Một thời gian ngắn sau đấy, chúng tôi không liên lạc với nhau nữa nên tôi đã xóa số anh. Thế rồi cuộc sống hiện tại phải mưu sinh hàng ngày và gặp gỡ nhiều khách hàng nên tôi đã chóng quên anh…

Khoảng bốn tháng sau, khi tôi đang làm việc thì nhận được điện thoại anh. Ban đầu tôi chưa nhận ra anh là ai nhưng nói chuyện một lúc thì tôi đã nhớ ra anh. Anh hỏi thăm tôi với giọng nói thật ngọt ngào, ấm áp. Và cũng chẳng hiểu sao, tôi bắt đầu thấy nhớ và yêu anh bởi giọng nói ngọt ngào và sự quan tâm ân cần đó.

Sau hơn một năm gặp lại nhau, chúng tôi vui mừng khôn xiết như những người bạn cũ gặp lại nhau. Niềm vui đó thật khó nói thành lời và chúng tôi đã siết chặt lấy bàn tay nhau không rời… Bao nhiêu nhớ nhung, yêu thương, chúng tôi đều gửi trọng trong lòng tay ấy.

Đêm đó, vì luyến tiếc cuộc gặp gỡ này nên cả hai chúng tôi  đã chọn giải pháp chở nhau từ Sài Gòn ra tới Vũng Tàu để hai đứa có nhiều thời gian tâm sự với nhau hơn. Trên đường đi, anh cũng đã tâm sự với tôi rất nhiều về người vợ của anh và gia đình anh. Anh không tỏ ý khen ngợi nhưng cũng không một lời chê trách người vợ đã chung sống với mình suốt bao năm qua.

Ra tới Vũng Tàu đã ba giờ sáng, chúng tôi vào khách sạn nghỉ ngơi sau đoạn đường dài hơn trăm cây số. Và cũng tại nơi đây, chúng tôi đã làm chuyện ấy với nhau. Đấy cũng là “lần đầu tiên” trong cuộc đời tôi.

Sau khi về lại Sài Gòn, lúc nào tôi cũng nhớ tới anh. Trước đây tôi rất sợ mình yêu phải người đàn ông có vợ… vậy mà không ngờ bây giờ tôi lại vướng vào cuộc tình tội lỗi này!

Trong lúc nói chuyện điện thoại với anh, tôi đã khóc và nói với anh rằng: “Anh đừng điện thoại cho em nữa. Mình nên dừng lại ở đâu thôi anh ạ! Vì anh đã có gia đình rồi, em không muốn làm người thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình của”. Anh đã đồng ý lời yêu cầu của tôi và hẹn gặp tôi để nói chuyện.

Chúng tôi gặp nhau vào một buổi tối, khi anh đi trực đêm. Anh đã chở tôi đi khắp Sài Gòn và tôi cũng đã lặp lại với anh những câu nói hôm trước. Nhưng khi nghe tôi nói vậy, anh nói với tôi rằng: “Gia đình anh sống không có hạnh phúc. Anh rất yêu em, cần em…”. Chưa chờ anh nói hết câu, tôi đã trả lời anh: “Hãy xem những kỷ niệm của ngày qua như một giấc mơ đẹp. Anh hãy quên hết đi, coi như chúng mình chưa từng quen biết nhau”. Nhưng anh nói rằng: “Anh không thể nào nghĩ như em được. Thật sự anh đã có vợ nhưng anh sống không hạnh phúc. Xin em đừng rời xa anh! Hãy cho anh cơ hội được chăm sóc và yêu thương em”.

Cũng vì yêu anh nên tôi đã xiêu lòng và tin anh sống với vợ không hạnh phúc, để rồi tôi chấp nhận đứng sau cuộc sống của vợ chồng anh.

Thế nhưng, chuyện tình cảm không thể nào san sẻ cho ai được. Cũng đã đôi lần tôi nhìn thấy cuộc tình này sẽ chẳng đi về đâu nên tôi đã đề nghị chia tay anh. Anh nói với tôi rằng: “Hãy cho anh thời gian để giải quyết chuyện gia đình. Sau khi ly dị vợ, anh sẽ chính thức cưới em”.

Thời gian thấm thoát trôi đi, tôi và anh đã quen nhau được 16 tháng. Suốt 16 tháng đó, không biết bao lần tôi nói lời chia tay anh nhưng anh vẫn không chấp nhận. Anh xin tôi hãy đợi anh một thời gian ngắn nữa để anh giải quyết xong chuyện gia đình.

Hai năm một kiếp vợ "hờ", Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, ke thu ba, chuyen ay, sex, quan he tinh duc, chuyen tinh yeu, dan ong ngoai tinh, chuyen gia dinh, dan ong trang hoa, nguoi tinh, nhan tinh, yeu nguoi co vo, ban tre, bao, gioi tre 9x

Anh không bỏ vợ nhưng sao vẫn không chịu buông tha cho tôi? (Ảnh minh họa)

Suốt 16 tháng qua, tôi vẫn đinh ninh rằng, anh không quan hệ chăn gối với vợ nữa (vì anh kể từ sau khi sinh, vợ anh thay đổi tâm sinh lý nên không còn ham muốn chuyện đó nữa). Và lâu nay tôi vẫn nghĩ, vợ chồng anh đã ly thân suốt hai năm nay. Vì có một lần anh nói với tôi: “Vợ anh đã về bên nhà mẹ ruột và chờ thời gian để làm thủ tục ly dị”.

Thế nhưng có một hôm, giữa đêm khuya, tôi gọi điện cho anh thì anh nói chuyện với tôi bằng giọng điệu rất nhỏ. Khi vợ anh bắt được thì anh đã không tiếc lời mắng nhiếc tôi trước mặt vợ anh, “Có đứa điên nào lộn số, chứ anh có quen biết gì cô ấy đâu”. Khi nghe được điều đó, tôi cảm thấy rất đau lòng và không hiểu tại sao anh lại có thể đối xử với tôi như vậy?

Sáng hôm sau, anh đã điện thoại cho tôi từ rất sớm bảo rằng: “Đêm qua con anh bị sốt cao nên anh chạy qua nhà mẹ vợ phụ chăm sóc con”. Nhưng khi tôi hỏi: “Tại sao anh lại bắt nạt em trong điện thoại trước mặt vợ anh” thì anh thản nhiên trả lời: “Đấy là anh mắng cô ấy, chứ đâu dám mắng mỏ em?”.

Chẳng nhẽ anh nghĩ tôi ngây ngô, ngốc nghếch đến thế sao? Chẳng nhẽ anh có thể nói dối tôi một cách trơn tru vậy mà tôi không nhận ra sao? Nhưng vì yêu anh, vì anh xin lỗi, tự hành hạ bản thân mình nên tôi cũng đã nhanh chóng tha thứ cho anh.

Hai tuần sau, tôi lại điện thoại cho anh vào ban đêm. Và cũng như mọi lần, anh nói chuyện với tôi với giọng điệu nhỏ xíu và không lấy gì thoải mái. Tôi yêu cầu anh nói chuyện bình thường như ban ngày nhưng anh đã vội vàng tắt điện thoại. Khi tôi gọi lại thì anh bấm thoát liên tục rồi khóa máy luôn. Qua thái độ đó của anh, tôi biết anh đang giấu diếm tôi điều gì đó. Khi đã không thể nhịn được nữa, tôi đã làm liều gọi vào máy vợ anh. Lúc chị ấy vừa nghe máy, tôi nói với chị rằng: “Em muốn nói chuyện với chồng chị một lúc” nên chị ấy đã đưa điện thoại cho anh và bắt anh phải nói chuyện với tôi.

Khi tôi hỏi: “Bây giờ anh có còn gì để chối em nữa không?” thì anh thừa nhận: “Anh đang ngủ ở nhà với vợ”. Chỉ cần thế thôi, tôi vội vàng tắt máy, không muốn nghe thêm bất kỳ điều gì nữa.

Một tiếng sau, vợ anh gọi lại cho tôi và tôi cũng đã thẳng thắn kể cho vợ anh nghe tất cả mọi chuyện, rằng tôi không muốn làm người thứ ba xen vào cuộc sống vợ chồng anh chị, rằng anh ấy lừa dối tôi hai người đã ly thân, rằng khi anh ấy và chị làm thủ tục ly dị xong xuôi sẽ cưới tôi làm vợ… Dường như chị ấy cũng hiểu được nỗi lòng của tôi nên chị cũng nhẹ nhàng khuyên tôi và nói rằng: “Chị cũng vừa sanh em bé được hai tháng rưỡi. Thời gian qua chị về nhà mẹ đẻ để chăm sóc hậu sản. Chị cũng mới về bên gia đình chồng được vài hôm”… Nghe chị nói vậy, trời đất như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi không thể ngờ được, anh ấy lại dối trá với tôi nhiều như vậy!

Thì ra, họ đâu có ly thân nhau như lời anh vẫn nói? Vợ chồng họ vẫn quan hệ với nhau bình thường hơn hai năm nay chứ đâu phải chị ấy không còn ham muốn chuyện chăn gối? Gia đình anh vẫn sống rất hạnh phúc và mới có thêm một đứa con nữa đấy thôi?...

Tuy tôi không có danh phận rõ ràng với anh nhưng tôi vẫn có cảm giác như mình bị chồng phản bội, ngoại tình… Bởi anh đã gieo vào trong tâm trí tôi suy nghĩ đó, rằng tôi và anh đã chung sống với nhau như vợ chồng. Và một thời gian ngắn ngủi nữa thôi, hai chúng tôi sẽ được cùng chung sống dưới một mái nhà hạnh phúc.

Tôi cay đắng, tê tái cho số phận mình. Tôi thức cả đêm đến sáng để hình dung về cuộc sống hạnh phúc của anh trong suốt thời gian qua mà lòng đầy ghen tuông, giận hờn. Lúc này đây, tôi chỉ nằm suy nghĩ về cuộc sống gia đình anh, về bản thân tôi mà chẳng thể nào khóc được…

Tôi gặm nhấm nỗi đau một mình và chờ một sự giải thích nơi anh. Thế nhưng anh vẫn không gọi điện cho tôi. Khi tôi chủ động gọi cho anh thì anh xin lỗi “vì mọi chuyện bây giờ đã vỡ lỡ. Anh không biết nói gì ngoài lời xin lỗi em”. Tôi tắt máy và chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi.

Hai ngày sau anh hẹn gặp tôi ở quán cà phê. Anh nói với tôi rằng: “Vợ anh muốn có thêm một đứa con nữa và đó là ngoài ý muốn của anh. Anh đã né rất nhiều lần nhưng không thể né mãi được. Anh mong rằng em sẽ cho anh một cơ hội, từ từ anh sẽ giải quyết chuyện gia đình. Anh sẽ không bao giờ để cho em phải thiệt thòi đâu”.

Và cũng từ đó, chúng tôi lại tiếp tục lén lút gặp gỡ nhau, coi như chưa bao giờ có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng, từ khi hai đứa hàn gắn lại tình cảm, chưa bao giờ tôi có được cảm giác an tâm, hạnh phúc mỗi khi ở bên cạnh anh. Khi ở bên tôi, anh cũng phải suy nghĩ về trách nhiệm của bản thân, gia đình nên không thể toàn tâm toàn ý lo lắng cho tôi như trước.

Cuối năm 2011, tôi nói với anh rằng: “Nếu như anh không thể từ bỏ được gia đình thì anh hãy về bên vợ và những đứa con của mình để làm một người chồng, người cha tốt. Đừng làm khổ em mãi như thế này nữa. Xin anh đừng tiếp tục lừa dối em và bắt em phải chờ đợi mòn mỏi như thế này. Còn nếu anh còn muốn tiếp tục lừa dối em thì em sẽ gọi điện cho vợ anh biết anh vẫn còn qua lại với em… rồi tất cả sẽ tan nát hết. Em sẽ ra đi và vợ anh cũng không bao giờ để cho anh yên đâu”.

Thấy tôi quả quyết vậy, anh nói rằng, hãy chờ anh đến tháng 3 năm 2012, chắc chắn khi đó anh sẽ giải quyết mọi chuyện với vợ xong xuôi để cưới em làm vợ. Thế nhưng đến bây giờ đã là tháng 6 mà tôi vẫn chưa thấy anh động tĩnh gì. Phải chẳng trong suốt một thời gian dài qua, tôi đã bị anh lừa dối?

Bạn trẻ cuộc sống ạ! Nếu như anh không thực hiện lời hứa đó, tôi có nên điện thoại nói cho vợ anh biết tất cả không? Vì tôi cũng đã cảnh báo trước với anh rằng, nếu không thể có một kết cục tốt đẹp thì hãy buông tha cho tôi, đừng bao giờ giữ chân tôi bên cạnh anh nữa…

Khi đã ở trong tình thế bị động, tôi thực sự không biết mình phải làm sao bây giờ nữa? Tôi có nên chờ đợi anh ấy làm thủ tục ly dị vợ để cưới với tôi hay không? Hay điều đó mãi mãi chỉ là những lời nói dối trá và không bao giờ trở thành sự thực?

Tôi rất mong độc giả, những người ngoài cuộc luôn có cái nhìn khách quan hơn hãy phân tích, góp ý giúp tôi. Hãy chỉ cho tôi biết, tôi phải làm gì để cứu mình thoát khỏi tình cảnh này!

Tôi xin chân thành cảm ơn!

H. Vân ghi (24H.COM.VN)
(13175 bình chọn, 7/10 điểm)
BÌNH LUẬN

Hai năm một kiếp vợ "hờ"

(116 bình luận)
Hiển thị   Xem thêm bình luận
thumbnail
phạm thảo: Tự mình làm mình khổ
6agree  disagree0
mọi chuyện đã rõ như vậy rồi bạn còn phải hỏi sao? nếu bạn muốn chờ thì sẽ chờ cả đời thôi chú không phải 2 năm đâu. nên nhớ rằng đàn ông luôn muốn thêm chứ không muốn bớt
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
trang: Đàn ông luôn muốn có Bồ
13agree  disagree0
Mình đang ở trong trường hợp như người vợ của người nói yêu bạn đó. Có điều Bồ của Anh ta con có con với Anh ta rồi, vậy mà anh ta cũng đã bỏ vợ đâu. Mình cũng đã muốn bỏ, nhưng nghĩ con cái cũng thấy tội nên cũng chưa thể dứt khoát được. Còn bạn, sao bạn lại mãi tin vào lời nói của một kẻ trăng hoa vậy nhỉ, vì nếu yêu bạn, muốn bỏ vợ để cưới bạn thì anh ta đâu có cùng vợ sinh thêm một em bé nữa. Anh ta sẽ không bao giờ bỏ vợ và sẽ còn muốn có cả bạn nữa đó. Đàn ông tham lam lắm bạn ạ. Mong rằng bạn sẽ tìm được con đường đi đúng đắn cho mình.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
huong: không hiểu nổi bạn
11agree  disagree0
Bạn quá mù quáng khi tin anh ta hết lần này đến lần khác, bạn biết anh ta lừa dối, bạn đã gọi điện nói chuyện với vợ anh ta mà bạn vẫn không tỉnh ngộ thì mình thật không hiểu nổi bạn. Lỗi tại bạn quá mù quáng, biết sai mà vẫn làm thì không thể đổ lỗi cho ai được. Tốt nhất bạn nên dừng lại trước khi bạn bị đá ra đường một cách đau đớn.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
hanguyen: Mong bạn tỉnh táo hơn
7agree  disagree1
chả nhẽ đến bây giờ bạn vẫn chưa tỉnh ngộ ra sao? anh ta là một người đàn ông thích trăng hoa và bạn đã dính vào bẫy của anh ta. Bạn ơi, người đàn ông ngoại tình nào cũng đều nói xấu về gia đình họ, và anh ta cũng vậy chỉ thích tòm tem bên ngoài với bạn chứ sẽ không bao giờ bỏ vợ con họ đâu. Còn bạn thật đáng trách chỉ vì ích kỷ cá nhân mà bắt anh ta bỏ vợ, vậy bạn có nghĩ nếu anh ta bỏ vợ thì đứa con của họ sẽ ra sao khi không có gia đình cả cha và mẹ, chính bạn là kẻ thứ ba xen vào làm cho vợ con họ đau khổ.Nếu bạn muốn chia tay thì hãy dứt khoát đừng gặp gỡ hay liên lạc với anh ta làm gì rồi lại than bị anh ta níu chân. bây giờ bạn còn định điện thoại cho vợ anh ta, bạn thật nhẫn tâm với chị ấy
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
tina: hai năm vẫn kiếp vợ hờ
8agree  disagree0
chào chị!e hok biết chị bao nhiêu tuổi nhưng em nghĩ chị cũng còn trẻ, còn có con đường riêng của mình.Em mong chị hãy suy nghĩ lại, chị đừng sống như vậy nữa người đau khổ nhất sẽ là chị.Chị muốn quên và không muốn người ta làm phiền thì chị đừng liên lạc với họ và tìm bạn bè, ngưòi thân của mình để có niềm vui,em chúc chị lựa chọn sáng suốt.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
AB: ban hay tinh ngo lai di
6agree  disagree2
đọc tâm sự của bạn minh quả thật rất bức xúc vì bạn la 1 con người quá nhu nhược và yếu đuối. người đàn ông đó quá khốn nạn, lừa dối bạn nhiều vậy sao bạn vẫn quay lại.bạn phải quyết đoán lên và phải nhận biết cái gi là sai chứ. theo mình bạn nên dời xa người đàn ông đó đi. làm lại từ đầu với 1 hp mới đang chờ đón bạn ah. Đừng tin người đó nữa. dù bạn có lấy dc làm chồng bạn cũng không hạnh phúc đâu.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Xem tiếp bình luậnBình luận 1 - 6 / 116Trang trước, [1],  2,  3,  4,  5,  6,  7,  8,  9,  10,  Trang sau
guibinhluan
X
CN T2 T3 T4 T5 T6 T7