Đêm tàn của những đau thương (Phần cuối)

Thứ Bảy, ngày 08/03/2014 00:01 AM (GMT+7)

Đêm tàn rồi. Đêm tàn của những đau thương cuối cùng cũng đến.

Tình yêu của một cô gái xinh đẹp dành cho Hoàng - một chàng trai đồng tính. Họ đã cùng nhau vượt qua rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau trong cuộc sống

Một năm. Một năm trôi đi chóng vánh, nhanh đến mức ngỡ ngàng. Cô rời khỏi Việt Nam, xin sang bên chi nhánh của Áo, bắt tay vào việc tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình. Trái tim bung ra, nở rộ như đóa hoa tươi đẹp nhất.

Diên Vỹ mất hút, như bốc hơi khỏi đất trời. Ngay cả Vỹ Thanh cô cũng không liên lạc. Hệt như một con ong chăm chỉ làm việc, cần mẫn tìm ra giá trị của mình trên cõi đời này.

Hỏi cô có hạnh phúc không, cô sẽ trả lời cô chưa biết, nhưng rồi, cô sẽ biết thôi. 28 tuổi, một mảnh tình tan vỡ dưới chân cô, tự tay bóp nát, tự tay vứt bỏ, đối với cô, đó là một điều tuyệt vời.

---o.0.o---

Hoàng âm trầm đặt xuống bàn một phong bì màu xanh nhạt. Chậm rãi cúi xuống đặt lên mái tóc Du một nụ hôn. Phớt nhẹ như cánh hoa chạm nước rồi trôi đi.

Một năm qua, anh bình tâm nhìn lại, cuộc sống của anh vẫn thế, bình dị, cô độc, nhàm chán và nhạt nhẽo. Anh nắm được thứ mình muốn, nhưng thứ mình cần anh chưa bao giờ chạm đến, trái tim anh có thể yêu sao?

Hoàng cười.

Anh đã khép trái tim mình lại rồi. Kể từ ngày Diên Vỹ rời đi. Anh nhớ cô, theo một nghĩa tình thân mà Du thừa hiểu. Rồi anh khép trái tim mình lại, lựa chọn tình thân thay vì tình yêu như Du đã từng đoán. Du không đau buồn, cũng không hối hận. Biết rằng một ngày kia, anh sẽ rời bỏ cậu mà đi tìm thứ tình thân anh khao khát bấy lâu.

“Không phải là anh không yêu em. Nhưng nếu yêu em, mà anh vẫn thiết tha nhung nhớ đến người phụ nữ kia, thì đó là sự sỉ nhục.”

Anh nói thầm với cậu, như lời nhắn nhủ cuối cùng, rồi lững thững kéo vali ra khỏi căn nhà mà một năm nay thuộc về cả anh và cậu. Du mở mắt ra, rồi chậm rãi nhắm lại, nước mắt tràn ra, đau đớn tột cùng.

Cậu không đau buồn, nhưng cậu đau khổ.

Dù có là tiên liệu trước rằng anh sẽ đi tìm cô, để làm gì thì Du không biết, nhưng Du biết, khi anh đi, nhất định chính trái tim mình cũng bị vò nát.

---

Mở lá thư ra, cậu cười.

Cậu không thua. Vốn dĩ đây không phải là cuộc chạy đua tình ái. Vỹ không tranh đấu với cậu, cậu cũng không so đo hơn thiệt cùng cô. Chỉ là, cảm giác bị tước đoạt thật sự đau khổ.

Gửi em, người một đời tôi yêu.

Em đừng cười mai mỉa khi thấy tôi nói tôi yêu em mà lại rời bỏ. Cũng xin em đừng nghĩ rằng tôi đi là tìm lấy hình bóng của người con gái kia, Du à, em phải hiểu rằng, mọi việc tôi làm đều vì em. Trái tim đã chôn chặt ở nơi em rồi, mong em đừng đào bới nó lên và vứt cho người khác.

Du, tôi yêu em.

Em sẽ không nghi ngờ điều này, tôi biết, vì tôi khẳng định điều đó. Nhưng giữa chúng ta, đến được với nhau hay không, em có thể nhìn thấy. Chừng nào em còn ám ảnh về Vỹ, tôi còn ám ảnh về Vỹ, chắc chắn tôi và em sẽ không hạnh phúc.

Du, tôi hận Vỹ.

Đó là cảm nhận của tôi về người con gái đó. Hay nên gọi là người đàn bà đã giao cho tôi sự tinh khiết của cô ta trong một lần say mèm. Tôi biết điều đó cách đây hơn nửa năm, nghe Thanh nói em ạ. Du à, tôi áy náy với cô ta, thương hại cô ta, và trên hết, tôi cần cô ta.

Em không nhìn nhầm đâu, tôi cần cô ta. Và em biết đó, giữa cần và muốn, tôi luôn chọn thứ tôi cần.

Du, em có thể đợi tôi một năm không? Nếu có thể có được Vỹ tôi sẽ không về, tim tôi vẫn là của em, chỉ là, tôi sẽ yêu em trong khốn khổ. Nếu tôi không thể, tôi sẽ về tìm em, và lần này, chúng ta phải thật hạnh phúc.

Lời hứa của tôi.

Vũ Hoàng.”

Du gật đầu, gấp lá thư một cách cẩn thận rồi thong thả cất vào ngăn kéo. Một năm? Anh có thể sao? Anh có về được sao? Cậu không biết, nhưng cậu sẽ chờ. Bao lâu cũng sẽ chờ. Vì cũng như anh, như cô, cậu lạc lõng trên thế giới này.

---o.0.o---

Một buổi sáng đẹp trời. Vỹ thong thả khoác túi xách đến văn phòng. Mở cửa bước ra, giật mình khi thấy bóng ai loáng thoáng nhìn qua, giống anh đến lạ kì.

Cõi đơn côi lại xuất hiện, trầm lặng bước đi, cố dùng tất cả những gì mình nhớ để xua đi hình bóng ấy. Lí trí lạc bước, trái tim lạc nhịp? Tuyệt đối không thể để điều đó xảy ra. Vỹ mỉm cười, ngạo nghễ ngẩng đầu sải bước.

“Vỹ, tôi đã tìm em suốt bốn tháng nay” - giọng anh chậm rãi vang lên từ phía sau cô.

Vỹ rùng mình, dừng lại, quay phắt lại tìm kẻ nói ra câu đấy, rồi nhếch cười trước ảo ảnh áo trắng cô tưởng mình tự tạo.

Bao lâu rồi mới gặp lại cái bóng dáng đấy nhỉ? Bao lâu rồi trong cơn mê của cô anh mới xuất hiện?

“Ảo giác à, biến đi nào!”

“Tôi không phải ảo giác” - Anh nắm lấy tay cô, cố định bàn tay trước ngực mình, cho cô cảm nhận nhiệt độ của anh, và trái tim vẫn bình yên đập trong lồng ngực.

Vỹ rụt tay lại, nhận ra đây không phải mê, lập tức ngắt nụ cười, rồi gương mặt sa sầm.

“Câu trả lời là không.”

Đêm tàn của những đau thương (Phần cuối) - 1

Ngày anh xuất hiện đã một lúc buông tay được cô, cũng là lúc anh thả trôi tất cả (Ảnh minh họa)

“Em nói cái gì không?”

“Tôi biết anh sẽ đến lôi tôi về, anh cảm giác cần tôi, nhớ tôi, không phải khát khao kiểu tình yêu nam nữ, mà là cái nhớ nhung của áy náy và thương hại. Tôi sẽ không chấp nhận điều đấy.”

“Em biết?”

“Tôi hiểu anh nghĩ gì, Hoàng à, anh phải biết, từ xưa đến nay, tôi luôn luôn hiểu rõ anh nhất chứ. Tôi đã giành gần như toàn bộ tuổi trẻ của tôi để đuổi theo anh, nhưng, để rồi cuối cùng, tôi sẽ là kẻ từ chối anh. Vũ Hoàng, anh về đi, đừng ở lại, đừng đòi hỏi gia hạn thời gian. Anh cần tôi chỉ vì tôi khiến anh có cảm giác gia đình. Thế thôi, hãy tìm người có thể cho anh cảm giác gia đình. Nhưng không phải là tôi.”

Vỹ không lặp lại. Bình tĩnh dõng dạc nói thẳng với anh. Trên đường phố vắng lặng, chỉ có tiếng cô vang vọng. Hoàng cười nhạt. Bàn tay nắm lại, cảm giác tê rần lần đầu tiên xuất hiện khi đối diện với cô. Cái này gọi là đau tim, đúng không?

Rồi cô vùng khỏi tay anh, lùi lại mấy bước và quay đầu. Bước chân đột nhiên tăng tốc, gần như là bỏ chạy. Hoàng không đuổi theo, nhìn theo cô rồi đột ngột như hụt hơi, anh ngồi thụp xuống, thở dốc.

Về nhà, cô mở cửa sổ ra, rồi bật đèn, ánh sáng dịu dàng phủ khắp gian phòng nhỏ ấm áp của cô. Đứng ngoài ban công, cô nhớ lại buổi sáng nay và cách cô vất vả đối chọi chấn động mà anh mang lại.

Rồi giật mình khi thấy người phía bên kia vui vẻ nhìn cô.

“Chào em!” - anh hét tướng lên. “Anh thuê nhà ở đây, từ giờ chúng ta là hàng xóm!”

“Anh điên à?” - cô nhướn mày, sau đó vẫn đứng ở đấy, nhìn anh không chớp mắt.

“Không điên lắm, anh chỉ đang cố lôi em về thôi.”

“Để?”

“Chuộc tội!”

“Anh không có tội.” cô thở hắt ra, khoanh tay nhìn người cô yêu, yêu say đắm, nhưng không để lí trí biến mất, cũng không cho bản thân suy sụp.

“Anh biết, nhưng anh cần em.”

“Anh cần mẹ và chị thì đúng hơn, tìm người khác đi!”

Hoàng bật cười. Anh biết anh cần mẹ và chị, nhưng không đủ, anh cần cô nữa.

“Anh có yêu em không?” - Vỹ cười ngọt ngào, nhìn anh, anh ở không quá xa. Ban công hai nhà cách nhau chỉ một mặt ngõ nhỏ.

“Không.” Anh dứt khoát trả lời, trước khi kịp suy nghĩ.

“Vậy thì về nước đi, buông tha cho em, như em đã trả lại tự do cho anh.”

---

Anh vẫn ở đó, không tán tỉnh, không quà cáp, chỉ một mực dụ dỗ cô về. Cho đến cuối cùng, thứ anh nhận được vẫn là câu trả lời quyết tuyệt của cô.

Hoàng không bỏ cuộc, nhưng anh cần về nhà. Rồi sẽ lại sang đây, thăm cô, đưa cô về để tâm hồn anh có thể phần nào bù đắp. Anh không rõ bây giờ là mình ích kỉ hay ai ích kỉ. Chỉ là… anh không buông tay.

Quyết định không buông tay.

---o.0.o---

Du chết. Đó là ngày đông buồn.

Du chết. Nằm sõng soài trong vũng máu, đôi mắt trân trân nhìn lấy bầu trời. Thấy mình vô cùng nhỏ bé. Thế gian này, người nhà Nguyễn Thanh Du không còn một ai.

Tuổi 25, chàng trai trẻ từ trần. Mang theo trái tim khô quắt, kiệt quệ của người yêu cậu nhất: Vũ Hoàng.

Anh biến mất.

Không đi tìm cô, không đi tìm ai. Rồi một ngày, người ta thấy anh trong một trại tâm thần. Anh không phải bệnh nhân, nhưng anh ở đó, để mỗi ngày gặm nhấm nỗi đau.

Ngày kia, anh xuất hiện, đã một lúc buông tay được cô, cũng là lúc anh thả trôi tất cả.

Anh buông tay được rồi, mất trái tim mình rồi, anh có hạnh phúc không? Anh không biết, chỉ thấy lòng mình thanh bạch.

Cô về nước, đến trước mộ Du đau đớn cúi đầu, dắt theo đứa bé 5 tuổi xinh đẹp, cô mỉm cười nói với nó:

Con, đây là người đã giúp mẹ nhìn ra giá trị của hạnh phúc. Jennifer à, con hãy nhớ, dù thế nào, cũng luôn coi chú ấy là người tôn kính nhất, nghe không?”

Đứa bé con gật đầu, đứa con nuôi của cô, đã sưởi ấm trái tim cô, sưởi ấm tất cả cuộc sống của cô. Mọi cô quạnh đều bay hết, chỉ cần Jennifer còn ở đây, cô sẽ có tất cả hạnh phúc của mình.

Tâm hồn như căn phòng tối được vén rèm ra, ánh sáng tràn vào.

Đêm tàn rồi.

Đêm tàn của những đau thương cuối cùng cũng đến.

THE END

Xem thêm các bài viết liên quan:

Đêm tàn của những đau thương (P.19)

Đêm tàn của những đau thương (P.18)

Đêm tàn của những đau thương (P.17)

Đêm tàn của những đau thương (P.16)

Đêm tàn của những đau thương (P.15)

Đêm tàn của những đau thương (P.14)

Đêm tàn của những đau thương (P.13)

Đêm tàn của những đau thương (P.12)

Đêm tàn của những đau thương (P.11)

Đêm tàn của những đau thương (P.10)

Đêm tàn của những đau thương (P.9)

Đêm tàn của những đau thương (P.8)

Đêm tàn của những đau thương (P.7)

Đêm tàn của những đau thương (P.6)

Đêm tàn của những đau thương (P.5)

Đêm tàn của những đau thương (P.4)

Đêm tàn của những đau thương (P.3)

Đêm tàn của những đau thương (P.2)

Đêm tàn của những đau thương (P.1)

Theo B.T (Khampha.vn)
  Video chọn lọc
24H trên Facebook
Thông tin cần biết
Sự kiện tiêu điểm
Về trang chủ 24hVề đầu trang
TIN TUC 24HTIN TUC TRONG NGAY, TIN MOITIN NHANH, TIN TUC VIET NAMTIN TUC, BONG DA, THE THAO, TIN MOI, THOI TRANG, THOI TRANG 2015,  LAM DEP, AN NINH HINH SU, HAI HOAI LINH, SAO VIET, LICH THI DAU NGOAI HANG ANH 2014, BONG DA, NGOI SAONGUOI MAU, SON TUNG MTP, TIN AN NINH, TIN MOI 24H, LICH THI DAU AFF CUP 2014, AFF CUP 2014, QUYNH NGADam cuoi Lam Truong
X
CNT2T3T4T5T6T7