|
|
Tôi trở nên mất dần nghị lực sống... (Ảnh minh họa) Có lẽ nào tôi đã chọn sai?Thứ Sáu, 16/12/2011, 12:01 AM (GMT+7) Sự kiện: Giới trẻ ngày nay
Hàng đêm tôi đã khóc cho mình và hỏi có ai hiểu cho tôi. Có lẽ nào tôi đã sai khi chọn lựa con đường đi cho mình? Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x Khi tôi ngồi viết những dòng này trời Hà Nội đang bước vào những ngày se lạnh. Tôi muốn viết ra những suy nghĩ của mình mong mọi người hãy chia sẻ và cho tôi lời khuyên. Tôi là một cô gái năm nay 30 tuổi, theo người đời nói thì ở cái tuổi đó người ta đã có đầy đủ cả về gia đình và sự nghiệp. Còn tôi vẫn là một cô gái không có gì theo đúng nghĩa. Tôi sinh ra trong một gia đình làm nông nghiệp, có 3 anh trai và mình tôi là gái. Mọi người nói “giàu con út, khó con út”, tôi sinh ra đã không mấy khỏe mạnh, cuộc sống khó khăn giống như bao miền quê nghèo khác. Các anh tôi người học cao nhất cũng vào cấp 3 một thời gian rồi nghỉ, còn mình tôi là đứa học cao nhất như mọi người trong nhà nói. Học hết phổ thông tôi không có cơ hội học cao lên tiếp mà đi làm công nhân, bên cạnh phụ gia đình tôi vẫn nuôi hy vọng học tiếp để thực hiện ước muốn của mình. Tôi hết làm may rồi lại trở thành thợ làm bánh, cuộc sống của tôi cứ thế âm thầm trôi qua, thấm thoát khi 27 tuổi tôi vẫn muốn đi học và tôi đã đỗ vào 1 trường cao đẳng. Trong thời gian đầu đi học, có lúc tôi đã muốn bỏ học vì những mặc cảm về tuổi tác và những chuyện bàn tán xung quanh mình về rất nhiều giả thiết cho tôi, rồi cả sự lựa chọn giữa việc lo cơm áo gạo tiền cho bản thân mình… Nhưng rồi tôi cũng vượt qua, sau 3 năm học với chuyên ngành mình lựa chọn tôi ra trường. Tôi đã mong rằng mình sẽ có cơ hội được làm việc và cống hiến, nhưng không thể có, bởi vì những gì chúng tôi học được lại là ngành mà ở Việt Nam chưa phát triển. Chật vật với tấm bằng cao đẳng trong tay, đi xin làm công nhân cũng không được nhận vì “ở đây không nhận bằng cao đẳng”. Có lúc nghĩ lại tôi tự hỏi: “Liệu mình đã sai khi lựa chọn con đường đi cho mình?”.
Lý thuyết khác xa thực tế quá khiến con người ta thấy mình lạc hướng đi cho mình... (Ảnh minh họa) Còn chuyện tình cảm, 30 tuổi tôi chưa biết mối tình đầu là thế nào và chuyện hẹn hò nam nữ ra sao. Tôi chưa nhận lời yêu của 1 người con trai nào, không phải tôi có vấn đề gì, mà hoàn cảnh khó khăn khiến tôi không dám nghĩ tới chuyện gia đình. Người ta nói yêu nhau không phải vì giàu nghèo nhưng tôi không dám tin vào tương lai của mình. Giờ đây tôi trở thành 1 con số 0 tròn trịa, có lúc tôi muốn mình không còn trên đời này nữa, tôi đã rất bi quan, chán nản, muốn sống buông thả nhưng lương tâm mình không cho phép làm điều đó. Tôi hiểu hơn ai hết những gì mình phải làm và nên làm. Nhưng buồn lắm, cái cảm giác muốn làm việc, cống hiến cho xã hội nhưng lại bị từ chối và không công nhận... nhìn ra xã hội tôi hiểu còn rất nhiều người còn khó khăn và khổ cực hơn mình mà họ vẫn sống tốt và vươn lên, còn tôi lại trở nên mất dần nghị lực sống. Đọc sách nhiều, học triết lý của những vị tiền bối mà vẫn như vậy tôi thấy hổ thẹn, nhưng lý thuyết khác xa thực tế quá khiến con người ta thấy mình lạc hướng đi cho mình. Có lúc tôi khóc cho mình, thương cho những gì mình đã cố gắng. Cuộc sống là sự cố gắng, bền bỉ cả đời. Hàng đêm tôi đã khóc cho mình và hỏi có ai hiểu cho tôi. Có lẽ nào tôi đã sai khi chọn lựa con đường đi cho mình?
myblue_sea@yahoo.com.vn (24H.COM.VN)
-1) {
var s = source.indexOf("", e);
// Add to scripts array
scripts.push(source.substring(s_e+1, e));
// Strip from source
source = source.substring(0, s) + source.substring(e_e+1);
}
// Loop through every script collected and eval it
for(var i=0; i
Tin bài cùng sự kiện Giới trẻ ngày nay
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
|||||||||||||||||||||||||||
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |
Năm nay mình cũng 29+1. Có thể mình và bạn cũng bằng tuổi.
Đây là lần đầu tiên mình viết bài phản hồi trong số rất nhiều lần lên mạng đọc các chuyên mục về tâm lý, hôn nhân, gia đình, v.v.
Cũng giống bạn, mình cũng là con út trong một gia đình làm nông nghiệp, nghèo khó ở một tỉnh phía Bắc. Bố mình mất sớm năm mình được 2,5 tuổi. Một mình mẹ nuôi 4 anh chị em khôn lớn. Trong thâm tâm mình thì mẹ luôn là người mình yêu thương nhất và lấy đó làm điểm tựa để sống và sống tốt hơn.
Về gia đình, các anh chị em mình nghỉ học sớm theo phong trào ở quê mình lúc bấy giờ (công nhân viên chức nghèo lắm). Riêng mình là người được học cao nhất. Tuy nhiên, con đường học vấn thì khá chông gai vì những lý do chủ quan và khách quan khác nhau. Mình học tốt nhưng lại không chịu học. Năm thứ 1 thi đại học không đậu, mình vào Sài Gòn. 18 tuổi xa nhà, nhớ mẹ mình rất buồn, đôi lúc lại khóc. Công việc trong môi trường mới của mình là phụ hồ, sơn nước, in ấn.v.v. Đồng tiền kiếm được thật không dễ dàng! Tối về mình vẫn cố gắng ôn thi. Năm thứ 2 mình thi đậu vào ĐH Bách Khoa. Trong quá trình học đại học, mình đi dạy thêm để có thêm nguồn hỗ trợ tài chính. 4,5 năm đại học cũng qua nhanh. Ngày nhận bằng đại học mà lòng mình xót xa quá vì chẳng có ai chia sẻ. Ra trường, mình đi làm theo công trình xây dựng. Thời gian đầu đi làm, mình dậy từ 5h30, 6h30 ra khỏi nhà, 8h00 đến công trường. Buổi chiều, 17h00 mình từ công trường về, học thêm Anh văn đến 21h00 và về nhà lúc 22h00. Vì muốn học thêm cao học, học thêm bằng 2 về quản lý mà mình bỏ làm kỹ thuật đi làm sales. Nhưng cuối cùng mình phải bỏ dở việc học vì công việc không thuận lợi. Cách đây gần 2 năm, mình phỏng vấn và vào làm trong một công ty nằm trong nghành khá “hot”. Hiện nay, công việc của mình cũng tạm ổn, thu nhập khá so với các nghành khác.
Trên đây là vài lời chia sẻ. Mong bạn xem xét những mặt nào còn yếu để khắc phục, cơ hội chắc chắn sẽ đến bạn ah. Chúc bạn những điều tốt lành nhất!