Thông tin cần biết
Có lẽ nào tôi đã chọn sai?
Tôi trở nên mất dần nghị lực sống... (Ảnh minh họa)

Có lẽ nào tôi đã chọn sai?

Thứ Sáu, 16/12/2011, 12:01 AM (GMT+7)
Hàng đêm tôi đã khóc cho mình và hỏi có ai hiểu cho tôi. Có lẽ nào tôi đã sai khi chọn lựa con đường đi cho mình?

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Khi tôi ngồi viết những dòng này trời Hà Nội đang bước vào những ngày se lạnh. Tôi muốn viết ra những suy nghĩ của mình mong mọi người hãy chia sẻ và cho tôi lời khuyên.

Tôi là một cô gái năm nay 30 tuổi, theo người đời nói thì ở cái tuổi đó người ta đã có đầy đủ cả về gia đình và sự nghiệp. Còn tôi vẫn là một cô gái không có gì theo đúng nghĩa.

Tôi sinh ra trong một gia đình làm nông nghiệp, có 3 anh trai và mình tôi là gái. Mọi người nói “giàu con út, khó con út”, tôi sinh ra đã không mấy khỏe mạnh, cuộc sống khó khăn giống như bao miền quê nghèo khác. Các anh tôi người học cao nhất cũng vào cấp 3 một thời gian rồi nghỉ, còn mình tôi là đứa học cao nhất như mọi người trong nhà nói.

Học hết phổ thông tôi không có cơ hội học cao lên tiếp mà đi làm công nhân, bên cạnh phụ gia đình tôi vẫn nuôi hy vọng học tiếp để thực hiện ước muốn của mình. Tôi hết làm may rồi lại trở thành thợ làm bánh, cuộc sống của tôi cứ thế âm thầm trôi qua, thấm thoát khi 27 tuổi tôi vẫn muốn đi học và tôi đã đỗ vào 1 trường cao đẳng.

Trong thời gian đầu đi học, có lúc tôi đã muốn bỏ học vì những mặc cảm về tuổi tác và những chuyện bàn tán xung quanh mình về rất nhiều giả thiết cho tôi, rồi cả sự lựa chọn giữa việc lo cơm áo gạo tiền cho bản thân mình… Nhưng rồi tôi cũng vượt qua, sau 3 năm học với chuyên ngành mình lựa chọn tôi ra trường. Tôi  đã mong rằng mình sẽ có cơ hội được làm việc và cống hiến, nhưng không thể có, bởi vì những gì chúng tôi học được lại là ngành mà ở Việt Nam chưa phát triển. Chật vật với tấm bằng cao đẳng trong tay, đi xin làm công nhân cũng không được nhận vì “ở đây không nhận bằng cao đẳng”. Có lúc nghĩ lại tôi tự hỏi: “Liệu mình đã sai khi lựa chọn con đường đi cho mình?”.

Có lẽ nào tôi đã chọn sai?, Bạn trẻ - Cuộc sống, Gioi tre, bao, tinh yeu, su nghiep, gia dinh

Lý thuyết khác xa thực tế quá khiến con người ta thấy mình lạc hướng đi cho mình... (Ảnh minh họa)

Còn chuyện tình cảm, 30 tuổi tôi chưa biết mối tình đầu là thế nào và chuyện hẹn hò nam nữ ra sao. Tôi chưa nhận lời yêu của 1 người con trai nào, không phải tôi có vấn đề gì, mà hoàn cảnh khó khăn khiến tôi không dám nghĩ tới chuyện gia đình. Người ta nói yêu nhau không phải vì giàu nghèo nhưng tôi không dám tin vào tương lai của mình.

Giờ đây tôi trở thành 1 con số 0 tròn trịa, có lúc tôi muốn mình không còn trên đời này nữa, tôi đã rất bi quan, chán nản, muốn sống buông thả nhưng lương tâm mình không cho phép làm điều đó. Tôi hiểu hơn ai hết những gì mình phải làm và nên làm.

Nhưng buồn lắm, cái cảm giác muốn làm việc, cống hiến cho xã hội nhưng lại bị từ chối và không công nhận... nhìn ra xã hội tôi hiểu còn rất nhiều người còn khó khăn và khổ cực hơn mình mà họ vẫn sống tốt và vươn lên, còn tôi lại trở nên mất dần nghị lực sống.

Đọc sách nhiều, học triết lý của những vị tiền bối mà vẫn như vậy tôi thấy hổ thẹn, nhưng lý thuyết khác xa thực tế quá khiến con người ta thấy mình lạc hướng đi cho mình. Có lúc tôi khóc cho mình, thương cho những gì mình đã cố gắng. Cuộc sống là sự cố gắng, bền bỉ cả đời.

Hàng đêm tôi đã khóc cho mình và hỏi có ai hiểu cho tôi. Có lẽ nào tôi đã sai khi chọn lựa con đường đi cho mình?

Để chia sẻ trực tiếp cùng tư vấn viên, hãy gọi đến số 1900 561 503, sau đó bấm phím 5, chúng tôi luôn lắng nghe bạn 24/7.


Xem thêm chủ đề: Gioi tre, bao, tinh yeu, su nghiep, gia dinh
myblue_sea@yahoo.com.vn (24H.COM.VN)
Chia sẻ: Chia sẻ link qua Facebook Gửi bài viết này cho bạn bè Ý kiến phản hồi Bản in
BÌNH LUẬN

Có lẽ nào tôi đã chọn sai?

(38 bình luận)
Hiển thị   Xem thêm bình luận
MT: Nhìn về phía trước, nghĩ về gia đình
3  0
Chào bạn!

Năm nay mình cũng 29+1. Có thể mình và bạn cũng bằng tuổi.
Đây là lần đầu tiên mình viết bài phản hồi trong số rất nhiều lần lên mạng đọc các chuyên mục về tâm lý, hôn nhân, gia đình, v.v.
Cũng giống bạn, mình cũng là con út trong một gia đình làm nông nghiệp, nghèo khó ở một tỉnh phía Bắc. Bố mình mất sớm năm mình được 2,5 tuổi. Một mình mẹ nuôi 4 anh chị em khôn lớn. Trong thâm tâm mình thì mẹ luôn là người mình yêu thương nhất và lấy đó làm điểm tựa để sống và sống tốt hơn.
Về gia đình, các anh chị em mình nghỉ học sớm theo phong trào ở quê mình lúc bấy giờ (công nhân viên chức nghèo lắm). Riêng mình là người được học cao nhất. Tuy nhiên, con đường học vấn thì khá chông gai vì những lý do chủ quan và khách quan khác nhau. Mình học tốt nhưng lại không chịu học. Năm thứ 1 thi đại học không đậu, mình vào Sài Gòn. 18 tuổi xa nhà, nhớ mẹ mình rất buồn, đôi lúc lại khóc. Công việc trong môi trường mới của mình là phụ hồ, sơn nước, in ấn.v.v. Đồng tiền kiếm được thật không dễ dàng! Tối về mình vẫn cố gắng ôn thi. Năm thứ 2 mình thi đậu vào ĐH Bách Khoa. Trong quá trình học đại học, mình đi dạy thêm để có thêm nguồn hỗ trợ tài chính. 4,5 năm đại học cũng qua nhanh. Ngày nhận bằng đại học mà lòng mình xót xa quá vì chẳng có ai chia sẻ. Ra trường, mình đi làm theo công trình xây dựng. Thời gian đầu đi làm, mình dậy từ 5h30, 6h30 ra khỏi nhà, 8h00 đến công trường. Buổi chiều, 17h00 mình từ công trường về, học thêm Anh văn đến 21h00 và về nhà lúc 22h00. Vì muốn học thêm cao học, học thêm bằng 2 về quản lý mà mình bỏ làm kỹ thuật đi làm sales. Nhưng cuối cùng mình phải bỏ dở việc học vì công việc không thuận lợi. Cách đây gần 2 năm, mình phỏng vấn và vào làm trong một công ty nằm trong nghành khá “hot”. Hiện nay, công việc của mình cũng tạm ổn, thu nhập khá so với các nghành khác.
Trên đây là vài lời chia sẻ. Mong bạn xem xét những mặt nào còn yếu để khắc phục, cơ hội chắc chắn sẽ đến bạn ah. Chúc bạn những điều tốt lành nhất!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Mun Mun: Sinh ra là để cố gắng
2  0
Chị ah, cố gắng lên nhé. Cs ko fai ai cũng may mắn đâu. Chị em mình sinh vào ‘giờ xấu’ nên sẽ fai cố gắng hơn ng khác đó.
Kiếm tiền là việc cả đời. Em cũng đã từng vác cái bằng Cao đẳng sư phạm đi xin việc, chật vật mấy tháng mới xin đc việc chả liên quan j đến chuyên ngành. Lúc đó chỉ nghĩ là đi xin việc j đó làm để có tiền trang trải chi phí học liên thông thui. Nhưng đi làm mới vỡ ra nhiều thứ, kiến thức là 1 quan trọng nhưng kỹ năng giao tiếp và các kỹ năng mềm khác cũng quan trọng lắm C ah. XH bjo có fai ai cũng làm đúng chuyên ngành của mình đâu.
Chuyện tình cảm em cũng fai cố đó. Cố để quên đi 1 mối tình đơn phương ám ảnh em mấy năm. Nhiều lúc thấy tủi thân lắm, muốn khóc mà ko dám khóc vì ko mun ng khác bit mình khóc. Nhưng dù cho cv, tình cảm ko đc suôn sẻ thì vẫn fai cố gắng sống vui vẻ vì C còn có gia đình, có bạn bè xung quanh và bây giờ c còn có thêm những độc giả như e và mọi ng nữa.
Rồi mọi chuyện cũng tốt đẹp cả thui mà. Chúc chị gặp nhiều may mắn hơn.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
vũ thu hằng: hãy tự tin
0  0
hãy tự tin lên bạn. Cái mơi bao giờ cũng chiến thắng cái cũ, cái lạc hậu, chỉ có điều là nó cần thời gian để mọi người nhìn nhận đáng giá. Cái nghề của bạn là mới trong thời điểm bây giờ vì xã hội Việt Nam chưa thực sự phát triển để công nhận sự tồn tại cái nghề của bạn. Mình tin ,e tin chỉ trong khoảng thời gian gần đây thôi thì nghề nghiệp của chị sẽ dễ dàng.
còn chuyện tình cảm thì ai nói trước được đâu chị. Yêu nhiều đâu phải là tốt. Miễn là trong tình yêu chị phải chân thành. Yêu một người tốt còn ơn gấp trăm lần mình yêu nhiều người. Yêu nhiều người chỉ làm trái tim mình tổn thương và chai sạn lại thôi. Tương lai gần đây thôi, chị sẽ tìm được một nửa của cuộc đời mình. Hãy tìm tình yêu bằng chính cảm nhận của con tim. Hãy tự tin và dũng cảm lên chị gái ạ!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thienduongmautim04: bạn thân mến
9  0
Bạn thân mến, ra trường gần 2 năm trời giờ tôi vẫn thất nghiệp tôi cũng đang trải qua cái cảm giác, tình cảnh như bạn. Tôi cũng sinh ra trong 1 gia đình thuần nông ở 1 làng quê nghèo, nhưng tôi được bố mẹ chắt chiu, khổ cực, túng đói cho tôi học hết đại học. Tôi ra truờng cũng vất vả lắm, sau gần nửa năm mói xin được vào làm cho 1 công ty kinh doanh nhà hàng đồ ăn. cứ nghĩ rằng mình sẽ bắt đầu từ đây và thăng tiến. Nhưng ko đơn giản như vậy, mình cólàm giỏi làm tốt, cống hiến từ những ngày đầu mở cửa hàng nhưng rồi cuối cùng cũng bị nguời ta chèn ép,họ vào hùa đẩy mình ra. Vậy là mình lại thất nghiệp, giờ đây mình cũng đang lang thang ở thành phố kiếm việc, nộp hồ sơ nhưng ko đưọc gọi phỏng vấn, chẳng nơi nào nhận. tết này ko biết sẽ có gì ko nữa. Nhiều lúc nản, tuyệt vọng, chả lẽ cuộc sốn bất công đến vậy sao, tôi cũng đã từng buuông xuôi, nhưng nghĩ lại, mình còn có gia đình, họ đâng hi vọng ở mình, ửng hộ mình, nghĩ đến tưong lai của mình và của những ngưòi thân của mình nữa, phải tự an ủi, tự mình dựng mình dậy. Cố gắng lên bạn nhé1 Thất nghiệp, chán nản lắm chứ, nhưng vẫn phải cố lên!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Cao Khắc Tấn: đóng góp ý kiếm
0  0
Tôi đọc bài tâm sự của Bạn, tôi thấy bạn đã giám nói những suy nghĩ của mình để đón nhận lời động viên đóng góp chân thành của độc giả. tôi là người lớn tuổi tôi nghĩ những khó khăn của bạn chưa phải đã là muộn. Tôi thấy bạn chịu khó học hỏi nâng cao trình độ và kiến thức, có kiến thức có nghị lực tìm hướng đi tôi nghĩ không khó, Bạn đừng nghĩ chỉ xin làm việc tại một cơ sở hoặc một cơ quan nào đó để ổn định cuộc sống của minh, sẽ không phải giải pháp hay. Cơ hội đang ở quay ta, nếu ta nhìn thấy sẽ đem lại liền tin, hạnh phúc cho ta. Tôi chúc bạn thành công.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Jony_Manh: Đồng cảm!
1  0
Chị thân mến!
Đọc bài viết của chị e cũng rất hiểu và cảm thông! Cỏ thể nói e cũng gần giống chị! Con đường e chọn cũng chông gai! E tốt nghiệp đại học và ngành đó cũng kô pát triển lắm.Vậy là e phải làm trái ngành! Khi học trong trường luôn nghĩ sau này mình sẽ ra cống hiến cho xã hội, chăm sóc gia đình. Nhưng rồi khi ra trường thực tế lại phũ phàng, không cho mình cơ hội phấn đấu và cống hiến. E cũng rất hụt hẫng, tuy nhiên mình vẫn phải sống và lạc quan chị ahf! Vì ta còn phải tìm hướng đi khác, Vì ta còn có gia đình, bố mẹ để chăm sóc! Cố gắng lên chị! Mong được chia sẻ cùng chị! Có gì chị hãy tâm sự vào mail của em! Chúc chị may mắn!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Xem tiếp bình luậnBình luận 1 - 6 / 38Trang trước, [1], 2,  3,  4,  5,  6,  7,  Trang sau
Dành riêng cho phái đẹp
X
CN T2 T3 T4 T5 T6 T7