Anh muốn tôi làm người tình suốt đời
Dù không cưới tôi nhưng anh mong tôi hãy làm người tình của anh suốt đời (Ảnh minh họa)

Anh muốn tôi làm người tình suốt đời

Thứ Bẩy, 16/06/2012, 10:23 AM (GMT+7)
Anh yêu tôi, cần tôi, biết ơn tôi nhưng không thể cưới tôi vì một ông bố nát rượu.

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Tôi là một người phụ nữ sống khép kín. Tôi không quen nói về mình với bất kỳ ai, dù tôi có khá nhiều bạn. Tôi biết mình sống như thế là ích kỷ nhưng tôi cũng không thể nào làm khác được.

Tôi luôn khao khát tìm được một người hiểu mình, một người mà khi ngồi bên cạnh họ, tôi cảm thấy bình yên, hạnh phúc.

Có thể khi nghe xong những dòng tâm sự của tôi, một số bạn sẽ đồng cảm, chia sẻ với tôi và cũng có nhiều người sẽ cho tôi là kẻ ngu ngốc. Nhưng bây giờ, tôi đang cần một niềm tin, một niềm tin để tiếp tục bước tiếp.

Tôi là một đứa trẻ sinh ra trong bất hạnh bởi nạn “bạo lực gia đình” – 4 từ tôi mới biết đến cách đây vài năm. Không như những đứa trẻ khác, luôn sợ bố mẹ mình ly dị, còn tôi từ  lúc 9 tuổi, tôi đã học cách viết đơn ly dị (vì như thế sẽ tốt hơn cho mẹ và những đứa em tôi).

Tôi biết làm như vậy thì mình sẽ phải xa mẹ và sống với người bố nát rượu, không làm ra tiền, suốt ngày đánh đập vợ con nhưng chắc chắn một điều rằng, nếu bố mẹ ly dị thì cuộc sống của mẹ và em tôi sẽ không còn đau đớn như bấy giờ nữa.

Tôi nhớ những đêm tôi không ngủ vì phải trốn chạy, những đêm lang thang quanh nghĩa địa để lẩn tránh, những đêm lóng ngóng xung quanh nhà vì sợ mẹ và các em bị ông ấy bắt được. Và rồi sáng ra, mấy mẹ con chúng tôi lại phải đối diện với cảnh đổ nát của trận chiến hôm trước.

Dù giận bố đến bao nhiêu, tôi vẫn cố gắng lo cho ông ấy những bữa cơm đầy đủ vì dù sao, ông ấy cũng là bố tôi. Khi tỉnh rượu, dường như ông ấy là một người hoàn toàn khác, một người trầm tính và luôn yêu thương mẹ con. Tại sao lại thế? Đó là câu hỏi mà mỗi lần nhìn vào mắt bố, tôi thật sự không hiểu.
Ông căm ghét mẹ con tôi hay tại con ma men làm ông trở nên như thế?

Hầu như tất cả các buổi tối, tôi không có thời gian dành cho học tập, làm bài. Tôi chỉ tranh thủ chút ít thời gian giải lao ít ỏi trên trường để chuẩn bị những thứ cần thiết cho ngày mai (vì buổi tối của tôi là ở ngoài đường hoặc ở nghĩa địa).

Có những đêm, khi mẹ con tôi đang ngủ say giấc thì ông ấy lại trở về trong cơn say khướt. Ông dựng mẹ tôi dậy hành hạ, đánh đập, mắng nhiếc… và hình ảnh bố dùng gậy, dùng chổi đánh đập mẹ đã in hằn trong tâm trí tôi cho đến tận bây giờ. Còn nỗi đau nào bằng nỗi đau khi nhìn thấy người mình yêu thương nhất bị đánh đập, hành hạ không thương tiếc? Dù rất thương mẹ nhưng tôi vẫn không dám can ngăn… mà chỉ dám ngồi ở xa khóc lóc trong nỗi sợ hãi.

Tôi nhớ một lần năm tôi 11 tuổi, khi nhìn thấy cảnh mẹ bị đánh đập dã man, tôi đã lao vào bênh vực mẹ không một chút sợ sệt. Và kết quả là tôi phải bỏ học cả tuần liền vì mặt tôi sưng vù và người chi chít vết thương. Đó cũng là lần đầu tiên ông đánh tôi vì với ông, tôi là đứa con gái rượu duy nhất.

Anh muốn tôi làm người tình suốt đời, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, moi tinh dau, chuyen gia dinh, dam cuoi, nhan tinh, nguoi tinh, ke thu ba, dan ong trang hoa, dan ong phan boi, chuyen gia dinh, bo nat ruou, bao luc gia dinh, bao, ban tre, 24h

Kể từ ngày đó, tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi trở nên mạnh mẽ nhưng ngang ngược, bướng bỉnh hơn. Tôi không còn sợ bất cứ thứ gì ngoại trừ nước mắt của mẹ. Tôi mong mình lớn thật nhanh để có thể bảo vệ bà… nhưng tôi cũng không nỡ ghét bỏ bố vì dù sao ông cũng là bố tôi. Ông ấy rất thương tôi, dù biết rằng, tôi luôn đứng ra bênh vực mẹ. Tôi cứ sống như vậy suốt bao nhiêu năm qua, âm thầm và chịu đựng.

Năm 23 tuổi, tôi đã yêu say đắm một người. Anh theo gia đình từ Bắc vào Nam lập nghiệp. Suốt 4 năm xây dựng tình cảm, tôi đã cho anh tất cả và không giữ lại bất cứ điều gì cho riêng mình. Tôi đã cùng anh xây dựng sự nghiệp cho riêng anh mà không mảy may nghĩ đến bản thân mình.

Đến khi anh trở thành ông chủ thì cũng là lúc anh nói lời xin lỗi tôi. Anh nói rằng, anh yêu tôi, anh nợ tôi rất nhiều thứ, anh không thể sống thiếu tôi… nhưng anh không thể cưới tôi vì bố tôi là một người đàn ông say xỉn, gia đình tôi không nề nếp…

Tôi đã khóc rất nhiều nhưng vẫn kiêu hãnh ra đi vì tôi không cho bất cứ một ai xúc phạm đến gia đình tôi và cả bố tôi nữa. Tôi tìm cách quên anh và quyết định bỏ quê vào Sài Gòn tìm việc. Ở thành phố nhộn nhịp này, nó thật xa lạ với tôi, nó khiến tôi cảm giác chông chênh, vô phương hướng…

Một năm sau vào đúng ngày sinh nhật tôi, anh gởi tin nhắn chúc mừng sinh nhật và mong tôi sớm tìm được hạnh phúc. Rồi chúng tôi đã quyết định gặp lại nhau, lại là những giọt nước mắt chua xót... Tôi phát hiện ra anh gầy đi trông thấy nên tôi đã đưa anh tới bệnh viện để xét nghiệm.

Bác sỹ kết luận, anh bị lao kháng thuốc nên rất khó chữa khỏi. Anh đã rất lo sợ và suy sụp đi rất nhiều. Còn tôi, tôi đã bỏ mọi công việc của mình để ở bên anh, dù tôi vẫn nhớ như in cảm giác khi bị anh bỏ rơi. Tôi nói với anh rằng, “Em sẽ ở bên cạnh anh cho đến khi nào anh khỏi bệnh”, dù bệnh của anh đã bị kháng thuốc và rất khó để chữa trị.

Suốt gần hai năm điều trị, anh bị mọi người xa lánh vì sợ lây nhiễm nhưng tôi lại không sợ điều đó. Vì tôi biết rằng, nếu tôi rời xa anh lúc này thì rất khó khăn để anh có thể hồi phục.

Khi cơn nguy kịch qua đi, anh vẫn phải tiếp tục uống thuốc để duy trì sự sống thì cũng là lúc tôi trở lại Sài Gòn để tìm việc. Mọi thứ phải làm lại từ đầu khiến tôi không khỏi xót xa và mệt mỏi. Suốt bao năm sống cho tình yêu, sống vì người khác như vậy thì tôi sẽ được gì? Lại là hai bàn tay trắng sao? Tôi tự vấn lòng mình, chẳng nhẽ tình yêu là cho và nhận đây ư? Cho đi tất cả để lấy về những niềm đau sao?

Tôi vào Sài Gòn nhưng vẫn thường xuyên điện thoại về thăm anh. Trong khoảng thời gian này, anh đã tìm được người yêu mới nhưng anh vẫn muốn có tôi. Anh nói với tôi rằng, “Em là tình yêu của anh, còn cô ấy là trách nhiệm của anh với gia đình. Anh muốn em suốt đời này sẽ là người tình của anh”. Nghe những lời nói đó, tôi bật cười chua xót... Tôi tự hỏi, anh là người đàn ông tôi đã yêu thương và hy sinh tất cả cho anh suốt bao năm đây sao? Sao tôi không nhận ra điều này sớm hơn… để bây giờ nhận ra bộ mặt ích kỷ, hèn hạ của người đàn ông mình đã từng yêu, tôi không khỏi xót xa thương chính bản thân mình. Chẳng nhẽ tất cả đàn ông trên cõi đời này đều ích kỷ như vậy sao?

Đôi khi ngồi suy nghĩ lại mọi chuyện, tôi thấy mình thật ngu ngốc. Tôi dường như mất hết niềm tin vào cuộc sống. Dù bên cạnh tôi cũng có khá nhiều người theo đuổi nhưng tôi không còn bất cứ niềm tin vào người đàn ông nào nữa.

Bắt đầu làm lại mọi thứ ở cái tuổi 28, chúng đều khiến tôi mệt mỏi. Tôi sợ chính tay mình phải xây dựng lại mọi thứ rồi lại chính mắt mình nhìn thấy nó sụp đổ. Tôi sợ phải tìm hiểu, hẹn hò, giận hờn, để rồi kết cục cũng là những giọt nước mắt cay đắng của tôi. Tôi sợ trái tim mình lại đau thêm một lần nào nữa… vì tôi vẫn chưa thể nào quên được nỗi đau đó!

Khi có ai đó hỏi tôi, “Bao giờ lấy chồng?”. Tôi đều trả lời là “năm sau”. Vậy mà đã bốn cái "năm sau" trôi đi, tôi vẫn một mình như thế! Bây giờ tôi thật sự không dám về quê vì tôi sợ phải trả lời các câu hỏi đại loại như vậy… để rồi tôi lại tự hỏi chính bản thân mình: "Biết lấy ai khi mình không dám cho ai cơ hội?".

Hồng Lam (Khampha.vn)
(13157 bình chọn, 7/10 điểm)
BÌNH LUẬN

Anh muốn tôi làm người tình suốt đời

(37 bình luận)
Hiển thị   Xem thêm bình luận
thumbnail
hương: ghgh
15agree  disagree0
chị thật vĩ đại, vì tình yêu mà hy sinh nhiều như thế nhưng nhận lại được gì ngoài sự ích kỷ của họ. chị không ngu ngốc gì cả mà đó là tình yêu mà chị dành cho họ với cả tấm lòng. đừng tự trách mình nữa nhé, em tin rằng rồi sẽ có một người thật tốt và dành hết thời gian để yêu thương chị
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
nhím : thương chị quá
6agree  disagree0
chị à.e hiểu cảm giác của chị lúc này.không phải riêng chị bất hạnh như vậy đâu.mỗi con người sinh ra họ đều có 1 lỗi khổ riêng không ai giống ai.e mong rằng chị sẽ vượt qua cũng như bao người khác.nỗi đau của chị quá lớn, chị bị tổn thương quá nhiều.không có gì là quá muộn cả chị à, chị hãy đứng dậy đi tiếp đi.hãy bắt đầu lại.ông trời không triệt con đường sống của ai đâu.chúng ta, đúng chúng ta hãy tự đứng dậy vì như vậy mình sẽ vững vàng hơn và không sợ đau nữa.thành công, tình yêu hay hạnh phúc đều phải trải qua những thử thách tưởng chừng mình không thể thở, không thể vượt qua được.nhưng rồi mọi chuyện sẽ qua thôi mà.chị nhớ là phải bỏ người yêu xấu tính, hèn hạ, ích kỉ của chị đi nhé.anh ta không xứng đáng.chúc chị có thể 1 lần nữa đứng dậy và bước tiếp.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
chuotnhat61: Chị hãy tìm hạnh phúc cho riêng mình.
5agree  disagree0
Chị thật mạnh mẽ, hoàn cảnh của em gần giống chị.
Cánh cửa này đóng thì có cánh cửa khác trào đón chị, chị đã dũng cảm, mạnh mẽ vượt qua hoàn cảnh ra đình. vậy tại sao chị không mạnh mẽ xa người xưa.
Chị xây dựng cơ nghiệp và như thế sau này đỡ khổ cho cả gia đình mình nữa.
Cứ theo sau một người để rồi được gì, lại tay trắng sao, còn người mẹ ở nhà thì sao, đã đến lúc đền đáp chị à.
e kém tuổi chị nhiều, nhưng đó là suy nghĩ của em. chúc chị có được quyết định sáng suốt
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
buonbuon: Chia sẻ
5agree  disagree1
Chị ơi cái lý do bố nát rựu nên không thể cưới được đó là lí do hok thể chấp nhận được.Nếu đã yêu thật lòng thì cái gì cũng có thể vượt qua được huống hồ là cái lí do vớ vẩn như vậy.Nếu anh ây yêu chị thật lòng thì anh ấy sẽ cố gắng giúp chị vượt qua kí ức có người bố say xỉn và làm cho chị tin tưởng vào cuộc sống tốt đẹp hơn chứ đằng này lại đụng vào trúng nỗi đau của chị bấy lâu nay.Hãy can đảm từ bỏ anh ta đi chị ạ đời này còn nhiều người tốt lắm cho dù thời gian này vượt qua được nó rất khó khắn....Can đảm lên chị người đó không đáng với tình yêu của chị đâu.Thân chào chị mên chúc chị vui vẻ hơn
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
The Death: Thành công
3agree  disagree0
Bạn thân mến!
Bạn là một người có nghị lực và kiên cường, mình tin chắc bạn sẽ gây dựng được sự nghiệp cho riêng bạn và tìm được hạnh phúc thật sự. Bạn đã cho quá nhiều, hy sinh vì người thân, người yêu quá nhiều và điều tất yếu bạn sẽ nhận lại được những điều tốt đẹp sắp tới. bạn hãy cố gắng và kiên cường lên nhé. Chúc bạn thành công và hạnh phúc.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
cogaimuadong: Mong bạn tìm được niềm vui và HP mới!
5agree  disagree0
Đọc những dòng tâm sự của bạn tôi rất muốn chia sẻ với bạn những suy nghĩ của mình và mong nó sẽ tiếp thêm niềm tin cho bạn!Tôi cũng có hoàn cảnh gần giống bạn và thậm chí bi đát hơn bạn!Tôi có 1 ông bố nát rượu nhưng bố chưa bao giờ đánh mẹ con tôi!Người làm tôi thất vọng và xấu hổ lại là anh trai tôi!a hay đánh đập những người thân mỗi khi tức giận trong đó có tôi!Từ bé tôi luôn sống khép kín và mặc cảm với hoàn cảnh của mình nhưng trong tôi luôn nung nấu 1 ý chí quyết tâm phải học hành thành đạt để tôi có thể ngẩng cao đầu không phải tự ti với mọi người nữa!Kết quả là tôi đã thực hiện được ước mơ của mình và cuối cùng a trai tôi phải khóc khi nói lời xin lỗi vì đã từng đánh đập tôi!Tôi thấy bạn cũng là người mạnh mẽ nhưng mong bạn sáng suốt hơn trong TY!Anh bạn đó không xứng đáng với TY và lòng bao dung của bạn!Anh ta thật ích kỷ và tham lam!Nếu yêu bạn thật sự thì sau trận ốm đó đáng nhẽ a ta sẽ phải trân trọng TY của bạn mà không để bạn ra đi như vậy!Tôi mong bạn mạnh mẽ thêm 1 lần nữa để vượt qua nỗi đau này và tin tưởng rằng bạn sẽ tìm được người yêu mình chân thành hơn!Tôi nhớ 1 câu nói nói rất hay :" Khi 1 cánh cửa khép lại sẽ có 1 cánh cửa khác mở ra." Điều quan trọng là cánh cửa trái tim bạn có mở ra để tiếp đón HP mới hay ko thôi!Đừng đánh mất niềm tin vì người đàn ông đó!A ta thật sự là không xứng đáng!Hãy từ bỏ anh ta bạn à!Chúc bạn thành công và HP!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Xem tiếp bình luậnBình luận 1 - 6 / 37Trang trước, [1], 2,  3,  4,  5,  6,  7,  Trang sau
guibinhluan
X
CN T2 T3 T4 T5 T6 T7