|
|
Tâm Lan đang cố gắng sống vui vẻ để vượt qua nỗi đau này (Ảnh minh họa)
Ai dắt em đi qua nỗi đau? (P.10)Thứ Hai, 11/06/2012, 12:06 AM (GMT+7) Sự kiện: Ai dắt em đi qua nỗi đau?
Tâm Lan đang chạy xuống lầu một quán cà phê thì đâm sầm vào người Kiều Thanh Mời các bạn hãy đón đọc truyện dài kỳ "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" và 8h sáng thứ 2,4,6 hàng tuần trên Bạn trẻ cuộc sống nhé! - Đêm qua, em mất ngủ à? – Hoàng Minh chau mày nhìn Tâm Lan đang nghịch chiếc thìa trong tách Capuchino. Anh gặng hỏi. - Không. Em ngủ ngon là đằng khác. Con gái cũng ngoan, chỉ có điều là thiếu một nụ hôn chúc ngủ ngon của thường ngày. – Tâm Lan vờ mặt tỉnh táo như không hề có chuyện gì xảy ra. Cô cúi đầu thưởng thức vị Capuchino không mấy ngon lành. - Anh xin lỗi. Anh mất ngủ. Đêm qua, anh dùng hết một bao thuốc. - Thật khó để tin điều đó. Em tưởng, hôm qua anh ở nhà chị ấy? – Tâm Lan vẫn trả lời bình thản. Cô biết rõ, đêm qua họ đã cùng nhau nhắn tin và chia sẻ về điều gì. Cô hiểu rõ, kí ức xa xưa đang làm cả hai day dứt. - Ừ. Anh khó ngủ. Vì đêm qua anh cũng thức suốt đêm để ngắm trăng và có một vài chuyện. - Thật điên rồ. – Tâm Lan bật cười và lòng thấy đau quay quắt. - Anh gọi em ra đây chỉ để nói những điều này thôi sao? – Cô bắt đầu cảm nhận được khả năng chịu đựng của bản thân đã vượt quá giới hạn. Cô ngồi thẳng người dậy. Từng hơi thở ngày một đứt quãng. - Anh xin lỗi. - Em chưa bao giờ cần lời xin lỗi từ anh. Nếu anh có lỗi, nói một lần thôi là đủ rồi. Và anh cũng chỉ có lỗi với em một lần này mà, hà cớ gì anh cứ nói miết hai từ “xin lỗi” mãi không thôi? Anh nói xin lỗi có thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn không? Nếu nó giúp anh thoải mái hơn thì hãy sống vui vẻ với chị ấy, cùng sinh ra những đứa con kháu khỉnh, cùng dìu nhau tới những thiên đường hạnh phúc xa xăm mà ngày xưa anh vẫn thường hay mơ tưởng tới. Từng đấy thôi, anh nghĩ đã đủ chưa? - Anh… - Hoàng Minh dừng lại và nhìn cô. - Chúng ta đều đã trưởng thành. Anh và em cũng đã đều hiểu suy nghĩ của nhau. Tâm Lan, nghe anh nói này… Một lần nữa, Tâm Lan lại tìm cách lẩn trốn khi Hoàng Minh chuẩn bị bắt đầu vào câu chuyện: "Nào thì, anh sẽ quay lại mối quan hệ với Kiều Thanh, nào thì anh sẽ nuôi con của chúng mình, nào thì điều đó sẽ giúp cho em có thời gian và tạo lập một mối quan hệ mới…” . Từng đó chuyện, từng đấy nhát dao như găm vào trái tim vốn đã không lành lặn nơi cô. Tâm Lan cứ thế chạy theo dọc hành lang xuống lầu một của quán café. Cô đâm sầm vào Kiều Thanh. Vẻ mặt son phấn được tỉa tót kỹ càng của cô ta đang ngơ ngác nhìn những đường nét hốt hoảng và lem nhem bởi nước mắt trên khuôn mặt Tâm Lan. Kiều Thanh nhếch môi - một nụ cười đầy kệch cỡm với thái độ khinh khỉnh, rồi cô ta chủ động mở lời trước bằng giọng hỏi han: - Cô… - Mà hôm nay nhìn chị xuống sắc quá cơ. Đôi mắt quầng thâm quá rồi đó. Ban đêm phải để cho anh Minh nghỉ để hôm sau còn đi làm nữa chứ? – Tâm Lan vẫn giữ thế chủ động và nói tiếp, rồi cô chầm chậm tiến bước về phía cổng. Cô nhất định không để Kiều Thanh có cơ hội nói thêm một lời nói bẩn thỉu nào nữa. Ai bảo Kiều Thanh luôn nghĩ Tâm Lan là người đàn bà dễ bắt nạt cơ chứ? - Cô… Vừa dứt lời cũng là lúc Kiều Thanh bước lên đến bậc cầu thang cuối cùng, con mèo trắng hiện lù lù trước mặt. Theo phản xạ tự nhiên, Kiều Thanh quơ tay bấu chặt ngay lấy thanh lan can, run rẩy và ứa nước mắt. Cô không hề nghe thấy tiếng mèo kêu như đêm qua, đôi mắt của nó cũng không hề sáng và trừng trừng nhìn cô nữa, hai bên ria mép của nó rủ xuống và đôi mắt có phần ướt át. Kiều Thanh chợt lạnh sống lưng, buột miệng hỏi: - À, ừ! Cám ơn ly nước nhé! Tôi không sao. Lại mèo trắng, Kiều Thanh đang ăn không ngon, ngủ không yên với nó mấy ngày nay rồi… Kiều Thanh thề rằng, cô mà biết nó là mèo nhà ai sẽ đến mua và đem cho mấy lão bợm nhậu ngay lập tức. Suy nghĩ đó vừa thoáng qua thì hai đồng tử của cô như in hằn hình bóng hai con mèo trắng nằm chỏng chơ, bất động. Cô vội bỏ chạy xung quanh sân thượng để tìm Hoàng Minh… Đầu óc cô trở lên quay cuồng. “Mày khóc đấy à? Mày cũng có nước mắt hay sao???... “ Dáng người Tâm Lan trong bộ váy màu trắng tao nhã như chiếc lông vũ của một loài thiên nga, mảnh, mượt và mịn như nhung nhưng cũng dễ bị gió cuốn thổi bay đi mất. Cô đang từng bước chậm chạp băng qua đường. Ánh nắng chiều như bột phấn màu vàng nhạt, từ không trung rắc đều xuống thế gian, đổ lên vai cô, lên bóng dáng nhỏ nhắn trải dài xuống dưới chân, đang ngơ ngác nhìn ngược xuôi để tránh né ô tô và xe máy. Màu hoa điệp vàng rơi vãi như trải thảm xuống đường, càng làm nền tôn lên vẻ đẹp thanh thoát, nhẹ nhàng và bay bổng của dáng vóc thướt tha ấy.
Hoàng Minh nhìn xuống đường, ngắm dáng người Tâm Lan mảnh dẻ trong bộ váy trắng thướt tha (Ảnh minh họa) Trong giây phút tìm kiếm và ngắm nhìn Tâm Lan, một lần nữa Hoàng Minh lại bắt gặp hình ảnh con mèo trắng đang lờ đờ, chậm chạp từng bước ở phía sau. Từ sợ hãi đến khó hiểu, và giờ là thích thú lẫn đắm say, trong đầu anh rộ lên những dòng suy nghĩ vô cùng đẹp: "Phải chăng, em là nàng tiên. Phải chăng, con mèo trắng kia là thỏ ngọc… Còn anh ư? Có lẽ là một tên lính gác chỉ dám đứng từ xa liếc nhìn…”. Hoàng Minh cười nhếch môi. Anh cảm giác thứ gì đó đang nghèn nghẹn ở cổ. - … Ừ. - Anh đáp lơ đễnh và vẫn không ngoái đầu quay lại nhìn Kiều Thanh lấy một cái. - Anh đang nghĩ gì vậy? Em bị ngã, trẹo cả chân rồi đây này. - Hừm. – Hoàng Minh quay người lại, mày ngài nhíu xuống nhìn vẻ mặt nhăn nhó và đôi chân đang tập tễnh từng bước khó nhọc của Kiều Thanh. – Em ổn chứ? Nếu đau quá thì chúng ta cùng tới bệnh viện luôn bây giờ? - Em không sao. Đau chút thôi nhưng mà được anh xoa dầu cho là ổn liền à. Mà anh biết ai làm chuyện này không? Tâm Lan nó vừa xô ngã em ở hành lang đấy! - Thì ngắm cảnh đường phố thôi. Hôm nay, công việc có chút trục trặc. - Thật không? – Cô quắc mắt rồi mở lời đầy hờn dỗi. - Hay là anh đang kiếm “nó” vậy? - Anh nhắc lại lần nữa, cấm mở miệng nói một từ nào nữa là "nó" nữa, biết chưa? - Được rồi, được rồi, anh yêu ạ. - Tôi…Tôi… - Cô rất xinh đẹp. – Ông ta cười và buông một câu nói không hề có mục đích. - Cám ơn vì lời khen. Con mèo… À ý tôi là đôi mắt của ông… À không, nhìn ông khá giống một người bạn của tôi. Thật xin lỗi vì hành động thiếu lịch sự vừa rồi. Hoàng Minh vỗ vào vai Kiều Thanh, mặt cô tái mét nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Kiều Thanh nắm chặt tay lại, những đường gân lại bắt đầu hằn lên… - À, ừ! Em không sao… - Em quen người đó à? - Vâng. À không phải, mắt ông ta, mắt ông ta màu xanh, y như mắt… - Mắt con mèo trắng đúng không? - Vâng. – Kiều Thanh cúi đầu, hút một hơi cạn sạch ly sinh tố cà rốt. - À, anh Minh này, em vừa gặp con mèo trắng đêm qua ở quán café này. - Chỗ nào? – Hoàng Minh nhìn Kiều Thanh chăm chú, có vẻ như đề tài này đáng được anh quan tâm hơn là việc ngồi nghe cô làu bàu, nũng nịu như lúc bắt đầu buổi hẹn hò. - Chỗ kia! – Vừa nói, Kiều Thanh vừa đưa tay chỉ về phía cầu thang. - Anh cũng vậy, vừa ban nãy. Nó rất đẹp. - Anh bị điên à? - Tâm Lan không nuôi mèo, chưa bao giờ cô ấy thích mèo cả. Lúc nào, cô ấy cũng sợ mình sẽ bị mắc bệnh hen. – Hoàng Minh giải thích. Anh cảm thấy vui hơn một chút khi nói về những đặc điểm cá nhân của Tâm Lan. - Vậy em thề với anh, con mèo đó là ma, do chính cô ta đi xin quẻ thầy bói và mục đích chính là để hại chết em. – Kiều Thanh cằn nhằn trong lo sợ. - Cô có bị thần kinh không vậy? Hả? Kiều Thanh? – Hoàng Minh nổi cáu thực sự. Anh đập mạnh tay xuống bàn. - Sao đầu óc cô lúc nào cũng chỉ biết nghĩ xấu cho người khác như vậy thôi à? - Anh Minh? Anh Hoàng Minh… - Em… - Lần sau bỏ cái kiểu ăn nói hồ đồ đấy đi. Kiều Thanh sậm mặt, đầy tức tối. Cô đá mạnh chân vào gốc cây xà cừ lớn ở ngay cổng quán café. Lần này thì chính cô tự làm chân mình đau thật. Cô bụm miệng phát ra vài câu chửi thề bằng đủ thứ ngôn ngữ của cả Tây và Việt. Thậm chí, những đóa hoa đang rộ sắc dưới lòng đường đung đưa mình trong gió cũng làm Kiều Thanh thêm buồn thêm bực. Cô ngắt một bông hoa với ý định cấu xé cánh hoa, nhụy hoa cho tan nát, bầm dập vì dám xinh tươi khoe sắc giữa nắng trời trong khi lòng cô đang buồn đến thắt lại. Nhưng khi cành hoa gần rời ra khỏi thân cây thì tiếng còi của bác bảo vệ trong khuôn viên thành phố đã hét lên. Cô co chân và chạy mất hút. (Còn nữa) Với tình yêu dành cho Tâm Lan vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Liệu Hoàng Minh có đủ can đảm rũ bỏ người tình cũ để quay về với mẹ con Tâm Lan không? Mời các bạn hãy đón đọc phần 11 "Ai dắt em đi qua nỗi đau" vào lúc 8h00 ngày 13/6/2012 nhé!
Lâm Phương Lam (Khampha.vn)
(15083 bình chọn, 7/10 điểm)
-1) {
var s = source.indexOf("", e);
// Add to scripts array
scripts.push(source.substring(s_e+1, e));
// Strip from source
source = source.substring(0, s) + source.substring(e_e+1);
}
// Loop through every script collected and eval it
for(var i=0; i
Tin bài cùng sự kiện Ai dắt em đi qua nỗi đau?
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
||||||||||||||||||||||||||
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |