|
|
Hoàng Minh bỗng nhớ lại những ngày tháng hạnh phúc bên cạnh Tâm Lan (Ảnh minh họa)
Ai dắt em đi qua nỗi đau? (P.23)Thứ Tư, 11/07/2012, 12:09 AM (GMT+7) Sự kiện: Ai dắt em đi qua nỗi đau?
Em không thể ném tình yêu của mình vào một xó để đổi lấy danh vọng và tiền tài. Mời các bạn hãy đón đọc truyện dài kỳ "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" và 8h sáng thứ 2,4,6 hàng tuần trên Bạn trẻ cuộc sống nhé! - Sao anh không mang bé Thảo về cho em? - Thì anh đưa con bé về ngủ với em, đâu có sao? - Em ngủ đi, say quá rồi đấy! - Anh đón bé Thảo về với em đi, một đêm hôm nay thôi mà. Em hứa, sáng mai sẽ dậy sớm làm đồ ăn sáng rồi đưa bé Thảo tới trường. - Anh xin em. Trời mưa gió thế này mà mang con bé đi đường xa cả chục cây số à? - Trời mưa hả? Em thích ngắm nhìn trời mưa lắm, anh à! Hoàng Minh lắc đầu, nét mặt anh tỏ rõ sự căng thẳng và mệt mỏi. *** Nếu như Tâm Lan sống và đặt niềm tin vào nước mắt thì Kiều Thanh lại sống nhờ vả vào những ly rượu nặng. *** Hoàng Minh ném chiếc cặp đựng tài liệu lên bàn làm việc. Anh vất mình xuống giường, tấm nệm lò xo có phần hôi hám, ẩm mốc, xen lẫn cả mùi rượu và mùi thuốc lá bỗng bị lún xuống một mảng lớn. Suốt nhiều tháng qua, Kiều Thanh không làm vệ sinh nhà cửa, chăn giường. Cô thường xuyên hút thuốc lá ở trên giường, có khi còn làm sánh cả rượu ra ngoài nữa. Cô không thích làm công việc nhà, luôn giữ tính cách của một tiểu thư đài các và muốn được yêu chiều, nũng nịu. Vì thế, lúc nào cũng muốn được tỏa sáng như những ngôi sao. … Hơn mười năm trước. - Cưới xong, em vẫn có thể đi hát. Anh đâu có ngăn cản em điều đó. Thậm chí, ban ngày đi làm, tối về anh vẫn đưa em tới những phòng trà khác nhau để biểu diễn cơ mà. - Anh khờ khạo quá. Em cưới anh rồi, em sẽ phải làm việc nhà này, chăm con này, giặt giũ quần áo hay đi chợ mua đồ ăn. Lấy đâu ra thời gian để cho em còn luyện thanh, học nhạc nữa chứ? - Không! – Kiều Thanh lắc đầu, rất dứt khoát. – Em còn có tương lai, em gần tới đích rồi, em không thể vì cái thai này mà đánh mất cơ hội. Anh hiểu điều đó mà. Hơn nữa, chúng ta mới đặt chân vào Sài Gòn, chúng ta chưa có gì cả, anh lấy gì để đảm bảo cho cuộc sống của mẹ con em. Nếu yêu em, anh sẽ chờ em mà. Phải không, anh Minh?
Khi Kiều Thanh từ chối anh thì Tâm Lan lại đánh đổi tất cả mọi thứ để được ở bên anh (Ảnh minh họa) Chẳng cần đợi đến khi Hoàng Minh đi ra khỏi con hẻm dài của xóm trọ, Kiều Thanh đã vội vàng vào nhà thay một chiếc đầm mới. Cô tỉa tót lại phấn son trên khuôn mặt rồi nhấn máy gọi taxi. Cô cần phải tới bệnh viện phụ sản để tống “cái vật cản” đang nằm chềnh ềnh trong bụng ra. Cô còn có tương lai, cô không thể vì nó mà đánh mất ông chủ phòng trà đang nâng đỡ cô thành ngôi sao ca nhạc. Cô hí hửng mơ tưởng về những ngày vinh quang khi đang trên đường đi vứt bỏ giọt máu của mình. Không đau đớn, không suy nghĩ nhiều, trong lòng rất thảnh thơi, và tất nhiên là chẳng có một giọt nước mắt nào rơi xuống cả. Thậm chí đã có lúc, bản thân Kiều Thanh ngồi suy ngẫm vẫn không thể biết chính xác cái thai này là của Hoàng Minh hay lão chủ đầu hói ở phòng trà nữa. Kiều Thanh ngẩng mặt, nhìn thẳng vào mắt bác sĩ: "Phá!”. Bất ngờ, một con mèo trắng từ đâu chạy ngang qua bàn làm việc của bác sĩ làm hai bàn tay của Kiều Thanh đan chặt vào nhau, ướt sũng bởi mồ hôi. - Được là được thế nào. Hôm nay, bác Minh là nhân vật chính, phải ngồi chỗ đó. Không bàn tán nhiều, ngồi đó, ngồi đó. - Đúng rồi, anh Minh phải ngồi cạnh nàng Tâm Lan ý. Các bác nhỉ? – Một người khác lên tiếng, khiến cả nhóm bật cười. - Sao lại là nhân vật chính? - Hả? Tao à? À, ừ nhỉ. Cả nhóm không ai biết chuyện gì đang xảy ra với Hoàng Minh. Nụ cười méo mó của anh chỉ khiến họ tưởng anh vì đang quá vui, quá mừng. Những lời chúc tụng, những tiếng ly va đụng vào nhau kêu leng keng như mảnh vỡ lòng, nát vụn. Hoàng Minh nhổm người dậy mà toàn thân đau ê ẩm. Anh đành với tay để đánh thức Tâm Lan: - Út, dậy đi! - Anh tỉnh rồi à. Kinh khủng quá! – Tâm Lan dụi dụi mắt, khuôn mặt ngái ngủ của cô trông hết sức ngây ngô. – Khi anh say, nhìn anh dữ tợn lắm! – Cô lè lưỡi, chọc ghẹo anh. - Sao em liều thế? Dám đưa một thằng say rượu về nhà à? Trong nhà trọ lại chẳng có ai, nhỡ có chuyện gì thì anh biết nói sao với mọi người đây? Khùng quá đi mất. – Hoàng Minh cằn nhằn. - Chuyện gì là chuyện gì? - Đồ ngốc. Em về đi không muộn. Anh ổn rồi mà. - Nhưng em hỏi anh chuyện gì là chuyện gì? – Tâm Lan vẫn cạu mặt. - Anh xin. Thôi Út về nhà nghỉ đi, gần tám giờ tối rồi đó. Hôm nay, anh làm phiền Út nhiều quá. Anh xin lỗi. – Hoàng Minh cố xua tay và muốn dừng câu chuyện sau lời nói lỡ của mình. - Anh nghĩ Út dễ dãi vậy đó hả? - Đừng có nói em là con nít. Anh Minh hiểu tình cảm của em dành cho anh ra sao, đúng không? Cho dù anh Minh có là bạn trai em, thì còn lâu chuyện đó mới xảy ra. Với em, yêu không đồng nghĩa với việc là phải cho đi tất cả. Em cần bạn trai em hiểu tâm hồn em, chứ không phải là nhớ mùi thân xác. – Tâm Lan nổi giận. Hai bên thái dương đập rần rật. - Út? Anh xin lỗi! Anh chỉ muốn tốt cho em thôi. – Hoàng Minh bối rối trước sự phản ứng mạnh mẽ của cô. - Anh đừng bao giờ nghĩ, em giống chị Kiều Thanh… Vì cô nhắc đến hai tiếng Kiều Thanh nên anh đã không đuổi theo và đưa cô về. Điều đó chỉ khiến Hoàng Minh càng thêm đau khổ bởi những chuyện đã xảy ra trong ngày sinh nhật của anh. …
Hoàng Minh thở dài, vẻ buồn chán, vẻ thất vọng. Lấy điện thoại, chần chừ một hồi lâu anh mới quyết định gọi cho Tâm Lan. - Anh đây! - Em biết rồi. – Giọng cô vẫn lạnh lùng. - Bây giờ, anh gặp con được chứ? – Anh tìm ra cái lý do thật hợp lý khi chỉ muốn được nghe giọng nói của “vợ cũ” một lúc thôi. - Sao cơ? Bây giờ đang là hai giờ sáng, chứ không phải hai giờ chiều. Em xin anh đấy. - À, ừ nhỉ? - Anh có chuyện gì không ổn sao? - À không, em và con vẫn khỏe chứ? - Con đang ngủ, con bé rất nhớ anh. - Vậy ngày mai, anh đón bé Thảo được chứ? - Vâng. Buổi trưa tan học, anh đón con luôn cũng được. Nhưng thời gian vừa qua, em đã nói dối nó là anh ra Hà Nội công tác, nên anh lựa lời nói với con gái nhé. - Anh hiểu rồi. - Còn một điều nữa. Em không cho phép chị Kiều Thanh lại gần con bé. Chỉ một mình anh được đưa nó đi chơi thôi. - Kiều Thanh không xấu xa như em nghĩ đâu. Cô ấy thực sự rất thương bé Thảo mà. - Anh Minh! Anh đừng bao giờ nghĩ, em giống chị Kiều Thanh. Được chứ? “Em có biết mình khác Kiều Thanh ở điều gì không?” “Em không bán thân để nuôi miệng, em càng không bán thân chỉ để tìm một vị trí ảo tưởng và nhất thời dưới ánh đèn sân khấu. Em có thể làm mọi thứ chỉ để hy sinh cho tình yêu, chứ không phải ném tình yêu của mình vào một xó chỉ để đánh đổi lấy danh vọng và tiền tài” . Đêm nay, bầu trời đen kịt không tìm đâu để thấy một vì sao le lói. Ly cà phê buổi tối càng làm cô trằn trọc và khó ngủ hơn. Cô xoa nhẹ vùng bụng của mình. Cô vuốt ve mái tóc xoăn mềm của Nguyên Thảo. Tâm Lan lấy máy ảnh và ngồi xem lại từng bức hình chụp trong đêm Noel hôm trước. Cái nụ cười tít mắt trên khuôn mặt thơ ngây của bé Nguyên Thảo. Cả nụ cười của Hoàng Minh trên khuôn mặt phờ phạc hiện rõ từng đường nét mệt mỏi in hằn. Đến vòng tay săn chắc bế bổng bé Nguyên Thảo vào lòng của anh, còn vòng tay kia siết chặt lấy bàn tay lạnh toát của cô… Và Tâm Lan quyết định chọn bức hình này làm hình nền cho con dế đáng yêu của mình. Khi đó, Tâm Lan có cảm giác, Hoàng Minh đang ở rất gần đây… Suốt mấy tháng sống chung cùng Kiều Thanh, anh không một lần được cô pha nước tắm; không một lần được dùng món ăn do chính bàn tay cô tự vào bếp nấu (có chăng thì cũng chỉ là mì ăn liền); không một lần cô dọn dẹp nhà cửa hay giặt giũ quần áo. Đến cả việc gọi lao công hay mang quần áo ra tiệm giặt ủi vào cuối tuần cũng phải chờ đến lượt anh. Hình như, anh đang biến mình thành mẫu người đàn ông lý tưởng trong mắt người khác phái. Còn Kiều Thanh, cô không có việc gì làm ngoài uống rượu, không có ý định làm gì để kiếm tiền ngoài mong muốn đón được bé Nguyên Thảo về nhà để chăm sóc. (Còn nữa) Vì quá yêu và sự thủy chung với mối tình đầu tiên, Hoàng Minh đã tự đâm đầu vào bi kịch do chính anh gây ra. Tình yêu tha thiết dành cho người đàn bà ấy đã khiến anh không kiểm soát được hành động của chính mình. Phải chăng, anh bị bó hẹp trong chính không gian đó - nơi đấy liệu có phải là chiếc cũi cầm giam do anh tạo dựng nên? Mời các bạn hãy đón đọc phần 24 "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" vào lúc 8h00 ngày 13/7/2012 nhé!
Lâm Phương Lam (Khampha.vn)
(15245 bình chọn, 8/10 điểm)
-1) {
var s = source.indexOf("", e);
// Add to scripts array
scripts.push(source.substring(s_e+1, e));
// Strip from source
source = source.substring(0, s) + source.substring(e_e+1);
}
// Loop through every script collected and eval it
for(var i=0; i
Tin bài cùng sự kiện Ai dắt em đi qua nỗi đau?
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
||||||||||||||||||||||||||
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |