|
|
Kiều Thanh nhớ lại những giây phút cô và Hoàng Minh hạnh phúc bên nhau (Ảnh minh họa)
Ai dắt em đi qua nỗi đau? (P.20)Thứ Tư, 04/07/2012, 12:08 AM (GMT+7) Sự kiện: Ai dắt em đi qua nỗi đau?
Kiều Thanh tự hỏi, phải chăng tình yêu giữa cô và Hoàng Minh đã hết mặn nồng? Mời các bạn hãy đón đọc truyện dài kỳ "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" và 8h sáng thứ 2,4,6 hàng tuần trên Bạn trẻ cuộc sống nhé! Kiều Thanh lững thững dạo bước trên con phố thưa thớt người. Hôm nay là ngày đầu tiên kể từ khi trở về Việt Nam, cô cảm thấy tinh thần mình thật sự tỉnh táo. Nghĩa là từ sáng tới giờ, cô chưa dùng một giọt rượu nào. Cô kiếm một chiếc ghế đá giữa công viên và ngồi xuống. Bất giác, cô buột miệng: "Sài Gòn khác Hà Nội nhiều quá!” Chẳng um tùm cây, chẳng có nổi một cái hồ nước, chẳng nhiều người sống thư thả và hòa mình vào chốn thiên nhiên. Chỉ có vài chậu cây cảnh phải cong mình lớn lên theo những đường uốn éo của bàn tay nghệ nhân. Chỉ có cái hồ nước bé tẹo và sâu chưa tới hai mét với dòng nước đục ngàu tràn đầy lá rụng đang bốc lên mùi hôi thối. Chỉ có những dòng người hối hả ngược xuôi chẳng kể đêm hay ngày vẫn gồng mình lên để vun vén, lo toan cho cuộc sống thêm đầy đủ… Phải chăng nơi đây không còn thích hợp với cô nữa. Phải chăng năm tháng qua đi, tình yêu của cô và Hoàng Minh đã hết những yêu thương mặn nồng? Kiều Thanh chạy đến chỉ cách người phụ nữ kia vài bước chân và thở hồng hộc. Thằng bé tưởng như vừa nín xong lại òa khóc to hơn. Kiều Thanh mở trừng mắt không hiểu lý do vì sao lại thế. Người phụ nữ buột miệng đưa ra lời đề nghị như đang cảnh cáo cô. - Tôi xin lỗi. Nhưng tôi không làm gì khiến thằng bé phải đau cả! - Nhưng cô đã làm cho nó sợ. - Tại sao chứ? Làm ơn hãy nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra đi.
Phải chăng tình yêu giữa cô và Hoàng Minh đã hết mặn nồng? (Ảnh minh họa) Kiều Thanh chạy nhanh lên phía trước, đầu cô hơi cúi xuống và nước mắt cứ thế trào ra. Kiều Thanh nhỏ nhẹ: - Cô đã có con chưa? – Người phụ nữ tỏ vẻ thương cảm. Thằng bé đã bớt khóc nhưng vẫn nấc lên trong vòng tay của cô. - Tôi không thể có con. Nhưng… - Kiều Thanh ngẩng mặt nhìn người phụ nữ xa lạ. Bỗng cô có một cảm giác tin tưởng khi đối diện với chị ta và thật dễ dàng để nói lên ước muốn của mình. – Nhưng tôi rất muốn được chăm sóc và thương yêu những đứa trẻ. - Cô không thích hợp làm mẹ. Công việc chăm sóc trẻ con dường như không thích hợp với con người cô. – Người phụ nữ thành thật. - Cô là thầy tướng ư? Liệu con người ta có nên tin vào tướng số không? - Không! – Người phụ nữ lắc đầu. – Tôi không biết xem tướng. Chỉ là diện mạo của cô không phù hợp với thiên chức của người làm vợ, làm mẹ trong gia đình. - Thằng con trai tôi sợ khi nhìn thấy diện mạo của chị. Dù chị là người phụ nữ đẹp, nhưng vẻ đẹp đó lại thuộc về cuộc sống của những người phụ nữ thượng lưu thích hưởng thụ. Hãy nhìn tôi mà xem, chị sẽ cảm nhận được người mẹ và người phụ nữ khao khát vinh quang thường khác nhau như thế nào. Kiều Thanh ngắm nhìn mình trong gương, làn da trắng xanh, đôi môi nhợt nhạt và quầng mắt thâm đen lại… Trông cô giờ đây hiền lành tới mức tẻ nhạt. *** Không khó để nhận ra bé Nguyên Thảo lạc trong đám trẻ con đang vui đùa ngoài sân trường. Kiều Thanh phân vân trong giây lát vì không biết phải tiếp cận với đứa bé kia như thế nào. Đôi mắt tròn to của con bé lộ rõ sự thông minh trời phú và sự khôn ngoan. Điều này phản ánh rõ việc nuôi dạy chu đáo, cẩn trọng của vợ chồng Hoàng Minh trong suốt thời gian qua. Cả cô giáo mầm non của bé Nguyên Thảo nữa... thật khó để cô ta chấp nhận việc có người lạ đưa bé Nguyên Thảo rời khỏi đây một cách dễ dàng… - Ngoan nào, cô là bạn thân của ba Hoàng Minh và cả mẹ Tâm Lan nữa. Cô còn có hình chụp chung với ba Hoàng Minh nè, con có muốn xem không? Giọng nói của Kiều Thanh chưa bao giờ dịu dàng đến thế. Chút khô cứng rành rọt từng từ của người Bắc, xen lẫn sự ngọt ngào và mềm mỏng của người Nam, giọng cô dịu dàng dễ mến khiến đứa bé 5 tuổi không dễ để chối từ. Bé Nguyên Thảo nhún nhún đôi vai, đầu hơi nghẻo sang bên nhìn vào bức hình mà “người lạ” đang cố chứng minh là “người quen”. Cô bé không sao giấu nổi sự tò mò, vừa muốn xem vừa ra ý cảnh giác. Kiều Thanh vừa bật cười với chính bản thân vì kịp nghĩ mình cũng khá am hiểu tâm lý trẻ thơ, vừa bật cười với sự ngô nghê của những đứa trẻ với vẻ thèm thuồng được dạy dỗ. - Vậy ngoại cũng không tới đón con hả cô? - Ngoại bị bệnh, con à. Để cô Kiều Thanh đưa con về với ngoại nhé! Bé Nguyên Thảo bặm môi nhìn sang đám bạn cùng lớp cũng đang tìm đồ xếp vào ba lô khi có người thân chờ ngoài cổng trường. Cô bé cũng tỏ ra lo sợ hôm nay sẽ không có ai tới đón nên cũng gật gật đầu. - Bé Nguyên Thảo. Con có chắc đó là người quen của gia đình con không? - Con chưa gặp cô ấy bao giờ ạ. Nhưng cô ấy cho con xem hình chụp chung với ba Minh. Mà cô ơi, ngoại con đang bị bệnh nên con phải về nhà ạ. Cô giáo mỉm cười trước sự hiếu thảo của học trò ngoan nhưng vẫn cảm thấy có điều gì đó bất ổn. - Thực ra theo quy định, chúng tôi không được phép để người lạ tới đón các cháu. Nhưng trong trường hợp này, chúng tôi có thể thông cảm. Tuy nhiên, phiền cô để lại tên và số điện thoại liên lạc của mình được không ạ? Rất mong cô hợp tác. Do dự vài giây, Kiều Thanh cũng gật đầu và nhanh chóng đưa bé Nguyên Thảo lên chiếc taxi đang chờ sẵn ở bên kia đường. (Còn nữa) Kiều Thanh đã có được Hoàng Minh, bây giờ lại muốn cướp cả bé Nguyên Thảo ra khỏi cuộc đời Tâm Lan. Liệu Tâm Lan có để yên cho cô khi biết đứa con ngoan của mình đã bị Kiều Thanh "bắt cóc"? Hãy đón xem phần 21 "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" vào 8h ngày 6/7 nhé!
Theo Lâm Phương Lam (Khampha.vn)
(15065 bình chọn, 10/10 điểm)
Tin bài cùng sự kiện Ai dắt em đi qua nỗi đau?
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |