|
|
Càng nói chuyện với Hoàng Minh, cô lại càng không thể quên được những kỷ niệm đẹp ngày còn bên anh (Ảnh minh họa)
Ai dắt em đi qua nỗi đau? (p.15)Thứ Sáu, 22/06/2012, 12:09 AM (GMT+7) Sự kiện: Ai dắt em đi qua nỗi đau?
Hoàng Minh từ bỏ những cuộc hẹn quan trọng để mong được gặp gỡ Tâm Lan Mời các bạn hãy đón đọc truyện dài kỳ "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" và 8h sáng thứ 2,4,6 hàng tuần trên Bạn trẻ cuộc sống nhé! - Mọi người đã biết một tin cực kì sốt dẻo chưa? Hoàng Ngân đa tình nhà mình cuối cùng cũng có người rước về dinh cơ đấy! – Hân, cô bạn cùng cơ quan Tâm Lan và Hoàng Ngân lên tiếng. - Nghe đồn là Tây nhưng chắc Tây rởm. – Hoa nói với vẻ mặt đầy bỡn cợt. - Thì Ngân nhà ta cũng nào phải vừa. Nồi nào úp vung nấy là đúng rồi. – Họ vẫn tiếp tục bằng giọng mỉa mai. Tâm Lan thở dài. Cơn buồn ngủ kéo đến làm đôi mắt cô cứ nhắm nghiền lại. Phần lưng ngày càng tê buốt. Cô ngọ nguậy ngả người ra chiếc ghế rồi lại thay đổi tư thế ngồi thẳng lưng. Cuốn lịch phía trước mặt thông báo cho cô biết còn khoảng mười ngày nữa là kết thúc tháng thứ tư, cô sẽ tới gặp Hùng, vừa để hỏi thăm bạn cũ lâu ngày, vừa nhờ cậu tiến hành xét nghiệm máu, hoàn thành các giấy tờ liên quan đến vấn đề thai sản. *** - Anh Hoàng Minh ạ? Tối mai chị Hoàng Ngân lấy chồng. Anh sẽ tới tiệc cưới chứ? Nhưng lẽ ra, Tâm Lan nên biết một điều, Hoàng Minh cũng có cảm giác và suy nghĩ như cô. - Ngân nào nhỉ? Anh không nhớ và cũng chẳng có thiệp mời nào trong tuần này cả. – Hoàng Minh vô cùng ngạc nhiên khi thấy Tâm Lan gọi bằng điện thoại bàn cho anh. – À, mà em vẫn dùng số di động cũ đấy chứ? Nếu thay đổi, hãy nhắn cho anh biết. Anh hứa là anh không làm phiền cuộc sống cá nhân của em đâu. Ý anh là, anh cần phải liên lạc với em để biết bé Nguyên Thảo như thế nào. – Anh vội bào chữa lý do mình đưa ra một cách lúng túng và hết sức ngớ ngẩn. - Em vẫn dùng số cũ. Tại… Tại máy em hết pin thôi. – Tâm Lan rít lên từng tiếng. Trái tim cô như bị bóp nghẹt bởi lời giải thích của anh. - Em không ổn à? Anh nghe giọng em khác quá. Hay là thời tiết cuối năm thay đổi, em lại bị dị ứng phải không? – Hoàng Minh lo lắng. Vào những tháng cuối cùng của năm, Tâm Lan thường lên cơn sốt nhẹ về chiều và nổi mẩn đỏ trên da. Chưa bao giờ anh quên điều đó cả. Lòng anh đau quặn: "Biết bao buổi sáng trước khi đi làm rồi, anh không còn dặn em nhớ mang theo áo ấm?. - Em khỏe, con gái cũng khỏe. – Tâm Lan gần như bị Hoàng Minh dẫn lạc đi tới một chủ đề khác. Sau những thoáng giây tưởng chừng như chìm ngập trong sự yêu thương săn sóc mà không bao giờ cô còn được đón nhận từ anh nữa, Tâm Lan vội vàng xua đuổi ý nghĩ đó và nói tiếp - Chị Hoàng Ngân đang làm kỹ thuật trong phòng thu ở công ty em. Chị cũng là một trong mười hai người của nhóm chúng ta chơi với nhau suốt quãng thời gian ngày trước. Anh còn nhớ chứ? Cô gái khó tính nhất nhóm và rất quý mến anh, hoạt động nào của đoàn cũng kéo anh tham gia chung cùng chị ấy cho bằng được đó. Chị Hoàng Ngân gửi thiệp mời và nhờ em nhắn tới anh là hãy đến dự. Chị ấy còn nhắn là rất nhớ và muốn gặp anh trong ngày đại lễ của mình. - Vậy à?
Cô thèm một lần được gặp ba, chạm vào ba, nghe thấy hơi thở của ba... (Ảnh minh họa) Lâu rồi, một khoảng thời gian xa nhau gần ba tháng, dường như đây là lần đầu tiên hai người nói chuyện với nhau về một chủ đề hoàn toàn khác. Không phải là Kiều Thanh, không phải là ai sẽ được quyền nuôi bé Nguyên Thảo, càng không phải những lời nói chứa đầy sự tổn thương nhuốm màu u ám. Mà là một cuộc gặp gỡ, họ khoác tay nhau và cùng bước chung đôi tiến về nơi dự tiệc cưới để gửi những lời chúc yêu thương nhất tới cặp uyên ương trong ngày cưới. - Anh biết rồi. Tối anh gặp em được chứ? - Em chỉ sợ điều này sẽ gây ảnh hưởng tới mối quan hệ của anh và… - Ừm! – Anh ngắt lời cô và tranh thủ một giây để nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay. – Anh sẽ tới đón em sau giờ làm. Chờ anh nhé! Chừng ba mươi phút nữa thôi. - Dạ, đây ạ! – Cô trợ lý chìa chiếc bút vừa lượm từ dưới hộc bàn lên đưa cho anh. – Anh Minh vừa nghe điện thoại ai mà như bị người ta hút hết cả hồn vậy? Vừa đặt cây bút ký bảng lương mà nó đã lăn xuống sàn nhà rồi… Em sẽ méc chị Tâm Lan. - Hừm! Méc đi. Tôi thưởng cho cô thêm một tháng lương nữa là đằng khác đấy. Tối nay hủy hết các cuộc hẹn cho tôi. Tôi phải gặp Tâm Lan có việc gấp. – Ký xong bảng lương, anh để sang một bên rồi ngước nhìn khuôn mặt ngây thơ của cô trợ lý thêm lần nữa. – Xong rồi. À mà nhớ đó, hủy hết cho tôi. - Nhưng anh Hoàng Minh ơi, tối nay có cuộc hẹn với ông Tống để ký kết việc nhập khẩu hàng vào tháng tới. Công ty mình phải mất rất nhiều thời gian và công sức cho vụ làm ăn lần này. Anh cũng định hủy thiệt à? - Thiệt! Cô nghĩ tôi giỡn à? Mà sắp hết giờ rồi, tôi có việc, phải đi luôn. *** Tâm Lan vẫn ôm ghì lấy ống nghe điện thoại bên tai. Dường như âm vang trong giọng nói của Hoàng Minh, hơi thở của Hoàng Minh như còn đọng lại ở đầu dây bên này. - … - Chị Tâm Lan! Vẫn không nghe thấy tiếng Tâm Lan trả lời, Nga lắc đầu ngao ngán. Cô xô ghế tiến về phía Tâm Lan ngồi. Thấy dáng vẻ bần thần của chị đồng nghiệp, Nga với tay lấy cuốn sách đưa qua trái, đưa qua phải để xem Tân Lan có để ý đến mình không? - Chị ơi…- Nga dài giọng, mắt cô dán thẳng xuống bàn. – Chiếc điện thoại kìa! Bộ đã có khách hàng nào là fan của chị gọi đến rủ đi ăn tối hay xem phim sao? Đừng đi, đừng đi, em méc anh Hoàng Minh đó. Ha ha. - Ừ! À mà em tìm chị hả? – Tâm Lan cười mỉm. - Vâng ạ. – Nga gật đầu vẻ buồn thảm. – Sếp đang kiếm chị nãy giờ đó. - Ừ. Cám ơn em! - Vấn đề ở đây là do sếp đã đề cao trình độ của tôi quá đấy chứ ạ? - Thôi thôi thôi. – Ông xua tay. – Về viết bản kiểm điểm ngay. Sáng đầu tuần đi làm, tôi phải nhìn thấy nó ở trên bàn làm việc này. - Về về về. – Giọng ông như đang xua đuổi thật sự. – Ơ cái con bé này, về đi cho tôi còn về với vợ chứ? Bộ cô không nhớ gã chồng của mình à? – Ông cười xuề xòa như thể mới đây thôi chẳng hề có chuyện gì xảy ra. - Sếp! Tôi tưởng… - Tưởng tôi bị yếu sinh lý chắc? Hà hà. Sai lầm nhé! Còn khỏe lắm! Đang cực kỳ nhớ vợ già đấy. – Ông bỗng cười hồ hởi. – Trời ơi, cứ nghĩ tới việc tối nay con cái của mình về nhà đông đủ, tôi lại mừng, chẳng còn thiết nghĩ tới việc gì hết trơn hết trọi ý. Lâu lắm rồi mới được sum vầy như thế này. - Tôi… - À, còn nữa. Đừng ghen tị và đưa ra một lời khuyên trắng trợn với tôi như những bức thư kia. Ngày mai hẹn gặp vợ chồng cô ở bữa tiệc cưới của cô Hoàng Ngân. – Ông nửa đùa, nửa thật. - Tôi nghĩ là, tôi sẽ bị đuổi việc. Dứt lời, ông cười hiền từ rồi về trước. Tâm Lan quỵ đầu gối xuống giữa sàn nhà. Cô cũng không còn trẻ nữa, cô thèm một lần được gặp ba, chạm vào ba, nghe thấy hơi thở của ba hay ngồi nhổ từng sợi tóc trắng cho ba như mọi đứa con vẫn thường làm… Cô nhớ tới khuôn mặt đẹp của ba mình trong bức hình trắng đen khổ nhỏ bằng bàn tay. Bây giờ ba cô ra sao? Cuộc sống của ba hiện tại như thế nào? Và trong suy nghĩ, cô vẫn luôn cho rằng ba mình còn sống. (Còn nữa) Sau bao nhiêu nhớ nhung, xa cách, liệu khi gặp lại nhau, Hoàng Minh và Tâm Lan có tìm về bên nhau không? Mời các bạn hãy đón đọc P.16 "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" vào lúc 8h00 ngày 25/6 nhé!
Lâm Phương Lam (Khampha.vn)
(15182 bình chọn, 9/10 điểm)
-1) {
var s = source.indexOf("", e);
// Add to scripts array
scripts.push(source.substring(s_e+1, e));
// Strip from source
source = source.substring(0, s) + source.substring(e_e+1);
}
// Loop through every script collected and eval it
for(var i=0; i
Tin bài cùng sự kiện Ai dắt em đi qua nỗi đau?
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
||||||||||||||||||||||||||
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |
Chúc em sống tốt. Mong 1 câu chuyện có hậu với Tâm Lan, với hoàn cảnh gia đình cô ấy, cũng như cái kết có hậu vào tương lai cho chính em, 1 LPL mà chị yêu mến vì luôn hết mình cho công việc.