|
|
Tâm Lan đã có một cuộc hẹn hò với Bình Nguyên khá thú vị (Ảnh minh họa)
Ai dắt em đi qua nỗi đau? (P.24)Thứ Sáu, 13/07/2012, 12:07 AM (GMT+7) Sự kiện: Ai dắt em đi qua nỗi đau?
Thật ngu ngốc vì đến tận lúc này, Bình Nguyên mới phát hiện ra chiếc nhẫn nơi ngón áp út của Tâm Lan. Mời các bạn hãy đón đọc truyện dài kỳ "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" và 8h sáng thứ 2,4,6 hàng tuần trên Bạn trẻ cuộc sống nhé! - Trưa tan học, ba sẽ tới rước bé Thảo đi chơi. Bé Thảo phải ngoan, không được làm ba mệt, nghe không? - Dạ. Nhưng mẹ không đi chơi cùng ba và con ạ? - Không! Mẹ xin lỗi, chiều nay mẹ có cuộc họp quan trọng lắm. Mẹ xin lỗi bé Thảo nha. Ngày mai là chủ nhật, mẹ đưa bé Thảo tới sở thú, ở đó có con hổ già nè, có cả con công với bộ cánh sặc sỡ sắc màu nữa nè. Bé Thảo chịu không? - Dạ, chịu. - Hôm nay, con mang tài liệu về nhà làm mẹ ạ. Có gì bất ổn, người ta sẽ điện thoại cho con. - Thế chiều nay, con cũng không phải qua phòng thu sao? - Dạ. Không. - Ừ. Lâu lắm mới được nghỉ thì vào nhà mà nghỉ ngơi, không thì đi dạo hay mua sắm cho thoải mái. Mẹ thấy da dẻ con xanh xao lắm. Có thèm ăn gì thì nói, lát đi chợ, mẹ mua cho. - Con thấy khỏe mà mẹ. Con được ăn món gì do tự tay mẹ nấu cũng bổ và khỏe hết đó. – Tâm Lan mỉm cười. - Mà ba đi đâu rồi mẹ? - Ông ấy lên phố hoa để mua ít cây cảnh về vườn trồng. Tiện thể qua phòng khám cậu Hùng, ông ấy xin nghỉ việc luôn. Già cả rồi, đi đi lại lại không tiện con à. - Dạ. - Dạ. Con biết rồi mẹ. Để con thu xếp công việc rồi về nhà sớm hơn mọi khi. Con là bác sỹ tâm lý mà mẹ, nhất định bé Thảo sẽ không sao đâu. - Ừ. Mà chừng nào con qua lại phòng khám? Phải tự chăm sóc cho bản thân đấy, cũng là chăm sóc cho đứa bé trong bụng con à. - Vâng. Chắc khoảng vài hôm nữa thôi ạ. Con về phòng của mình đây. Hơn hai mươi năm qua, cô đã căm ghét và sợ hãi loài mèo. Bây giờ thì khác hẳn, cô nâng niu, chăm bẵm, tắm rửa và đưa nó cùng đi dạo phố trước sự khó hiểu của bà Xuân. Nó chỉ kêu meo meo như ngáp ngủ rồi vịn đầu vào bụng cô, nằm ngoan ngoãn. Tâm Lan bận chiếc quần màu sẫm, ống quần ôm sát lấy đôi chân thon dài. Chiếc áo sơ mi màu trắng trẻ trung và năng động. Phần cổ áo được thiết kế cẩn thận từ họa tiết cho đến đường may cùng những đường sọc tinh tế không làm lộ rõ vòng bụng bầu. Tâm Lan ngồi trước bàn trang điểm. Cô tỉ mẩn kẻ cho đuôi lông mày hơi cong và đậm lên một chút, đôi môi bóng và hồng hơn thường ngày…. Khuôn mặt cô có phần hốc hác và nhợt nhạt sau bao đêm mất ngủ và chìm mình trong nước mắt nhưng sau khi trang điểm, trông cô lại tươi tắn và cuốn hút như mọi khi. Mọi người vẫn từng khen Tâm Lan rằng: "Gái một con trông mòn con mắt", quả là đâu có sai! Đã có lúc, Tâm Lan mê mải đi tìm thứ ánh sáng nhỏ nhoi giữa ban ngày. Nhưng rồi cô lại tuyệt vọng bởi với cô, ban ngày là khúc dạo đầu của đêm tối. Nên dù đi đâu, tìm kiếm ở chỗ nào thì cũng sẽ chẳng bao giờ tìm ra ánh sáng - thứ ánh sáng theo định nghĩa của riêng mình. Giàn hoa thiên lý tỏa mùi hương nhưng sao chẳng thấy thơm ngát? Bông bằng lăng tím dường như đã héo và gần rơi rụng cuống. Tâm Lan đưa tay, bứt lấy nhành hoa và ngắm nghía một hồi lâu. Một lần, Kiều Thanh ngồi kể lể, chị ví mình như bông bằng lăng tím, sắp héo rủ nhưng thật may là có Hoàng Minh đã kịp đưa tay bứt xuống và cắm vào bình hoa. Còn bây giờ, Tâm Lan phải tự tay bứt lấy cuộc đời mình trước khi nó lìa ra khỏi cành. Cô cần thẳng người đứng vững và sưởi ấm lấy thân mình khi hơi lạnh của những ngày Tết đang cận kề trước mắt. - Dạ, rồi ạ!
Kiều Thanh lúc nào cũng ở trong tình trạng say xỉn và chán nản (Ảnh minh họa) Tâm Lan mỉm cười với bà rồi bước ra khỏi cổng nhưng trong đầu lại chẳng biết sẽ đi đâu đầu tiên. Cô lẩm bẩm: "Vậy hôm nay mình sẽ đi ngược hướng với đường đến công ty". Tâm Lan đi rồi. Cô để lại sau lưng sự mừng thầm nhưng cũng đầy khắc khoải trong lòng của một người mẹ già. - Dạ. Và theo sau Tâm Lan là một chàng trai lịch lãm, đầy cuốn hút. Anh ta cùng lên chung chuyến xe buýt với cô. Trên người anh ta, chỉ cần liếc qua loa bộ quần áo là thừa biết anh ta thuộc giai cấp nào trong xã hội. Anh ta rất đẹp trai, khuôn mặt sáng sủa. Đường nét từ sống mũi chạy dọc tới miệng, xuống chiếc cằm trông rất Tây. Nhưng vì sao anh ta lại có mặt trên chuyến xe buýt sực mùi hôi hám, bẩn thỉu, xung quanh chỉ có người nghèo và sinh viên như thế này thì cô lại quá tò mò không hiểu vì sao. Tâm Lan bỗng trách mình trở thành kẻ nhiều chuyện từ bao giờ. - Tôi cũng thấy anh rất quen nhưng không nhớ chính xác là ở đâu. Vừa lúc đó, xe buýt dừng tới bến An Sương, cô vội vàng chào anh ta và bước xuống. - Tôi không sao. Cám ơn cô nhé! Cám ơn vì chiếc khăn. - Cô cũng có việc ở đây à? - Anh ta hỏi lại một câu khiến cô chột dạ. Bệnh nghề nghiệp mách bảo với cô rằng: "Anh ta đang bám theo mình". - Tôi đứng đây để đợi chuyến xe buýt tiếp theo mà. – Tâm Lan cười ma mãnh. - Chắc phải đi thêm vài chuyến nữa quá. Tôi đang đi dạo thành phố vào một ngày cũng không phải đẹp trời cho lắm. - Cô cũng khá rảnh rỗi đấy nhỉ. Nhưng mà cô đi dạo bằng xe buýt sao? - Khuôn mặt anh ta ngây thuỗn ra. - Vâng. Tôi là một người sắp thất nghiệp nên chỉ đủ tiền đi dạo bằng xe buýt thôi. Anh nghĩ thế nào? Thú vị đấy chứ? – Tâm Lan cười mím môi - Còn anh, tôi dám chắc là anh không thể bước lên nổi một chuyến xe buýt tiếp theo nào nữa đâu. - Ngay lúc này sao? - Phải. Ở gần đây, tôi có biết một quán Petite Fille khá thú vị. Tâm Lan bật cười nhìn người đàn ông với gương mặt sáng sủa và ý nghĩa không được trong sáng cho lắm. Họ cùng băng qua đường và tiến về hướng quán Petite Fille – cô gái nhỏ. - Tôi biết. Tôi biết tỏng là anh nói dối tôi mà... - Cô rất thông minh và xinh đẹp. - Anh đang dùng những từ ngữ đẹp để khen tôi đấy ư? Còn anh, thật ngốc nghếch khi đã hành động như vậy… - Sao lại chúc mừng tôi? Chị có nhầm không đấy. – Giọng Tâm Lan cũng lanh lảnh. Cô đáp lại. - Ồ, tất nhiên là em sẽ mời chị và anh Minh rồi. – Tâm Lan gượng gạo và tìm cách lẩn trốn cụm từ “vợ chồng chị”. Nó làm cô đau… - Cô ấy là bạn của Tâm Lan đấy à? - Dạ. - Xin lỗi anh nhé, tôi đang có chút chuyện riêng. Mà anh tên gì vậy? - Bình Nguyên, gọi Nguyên là được rồi. Tôi làm trong Tập đoàn dầu khí. - Vừa nói, Bình Nguyên vừa đưa cuốn Menu về phía cô. - Vâng. Còn tên tôi Tâm Lan. Tôi đang có nguy cơ sẽ thất nghiệp. (Còn nữa) Sau cuộc gặp gỡ thú vị này, liệu Tâm Lan và Bình Nguyên có trở thành một đôi hay không? Và liệu Bình Nguyên có chấp nhận yêu một người phụ nữ đang mang trong mình giọt máu của người đàn ông khác? Mời các bạn hãy đón đọc phần 25 "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" vào lúc 8h00 ngày 16/7/2012 nhé!
Lâm Phương Lam (Khampha.vn)
(15200 bình chọn, 8/10 điểm)
-1) {
var s = source.indexOf("", e);
// Add to scripts array
scripts.push(source.substring(s_e+1, e));
// Strip from source
source = source.substring(0, s) + source.substring(e_e+1);
}
// Loop through every script collected and eval it
for(var i=0; i
Tin bài cùng sự kiện Ai dắt em đi qua nỗi đau?
Tin cùng mục Bạn trẻ - Cuộc sốngTin mục Giáo dục - du học
Tin nổi bật mục Bạn trẻ - Cuộc sống |
SỰ KIỆN TIÊU ĐIỂM
|
||||||||||||||||||||||||||
| X | ||||||
| CN | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 |