Vũ nữ thoát y và chuyện cười ra nước mắt
3 cô gái bị bắt khi đang "tiếp khách" (Hình minh họa)

Vũ nữ thoát y và chuyện cười ra nước mắt

Thứ Bảy, ngày 17/09/2011 13:30 PM (GMT+7)

Trong khi các dịch vụ giải trí như "cà phê đèn mờ", "karaoke tay vịn", "thư giãn máy lạnh"… đang có xu hướng thoái trào thì những cô gái sống bằng nghề thoát y vũ lại đang hái ra tiền…

Tin tức An ninh hình sự cập nhật liên tục tại TIN TUC 24H. Tin điều tra những vụ trọng án, kỳ án, trùm tội phạm bị phap luat truy nã. Video nhat ky 141 đồng hành cùng phá án cực nhanh, cực HOT...

Trò lố bịch của những gã tầm thường

Nghe chuyện ở Hà Nội có dịch vụ múa thoát y, Hòa, người bạn thời học phổ thông của tôi, hiện có quốc tịch Pháp, vừa hồi hương thăm gia đình ngạc nhiên: "Ông nói đùa, pháp luật Việt Nam cấm kia mà. Tôi đã từng qua Thái Lan xem múa thoát y, nếu gọi vũ nữ đến phòng riêng, phòng hát để thoát y thì số tiền phải cả ngàn đô la Mỹ. Hơn nữa, để có thể hành nghề, vũ nữ phải có giấy phép…". Tôi cười: "Đúng là pháp luật Việt Nam cấm nhưng tình trạng múa thoát y chui vẫn diễn ra khá sôi động. Ông chỉ cần có 3 triệu đồng và cái gật đầu của bất kỳ chủ quán karaoke hoặc nhà hàng nào, sau 30 phút ông sẽ mục sở thị những màn trình diễn Eva bốc lửa".

Rốt cuộc anh bạn tôi cũng có cơ hội thỏa trí tò mò khi tìm được “đầu mối” liên hệ với một vũ nữ có cái tên là Phượng "cong", cô gái có thâm niên trong nghề này, để tổ chức buổi gặp gỡ thân mật. Phượng hỏi: "Nếu gặp chơi thì em không có thời gian, chạy sô cả đêm, mệt nhoài. Có xiền (tiền) thì em đi, không thì thôi. Anh thông cảm cho em đi". Anh bạn tôi không chút đắn đo: "Ông ô kê đi. Chuyện nhỏ. Bảo cô bé đến quán karaoke của thằng em trên phố Triệu Việt Vương nhảy múa một tiếng, tôi chi 3 triệu đồng. Để tôi gọi mấy cậu bạn đi cùng cho vui".

Trong một phòng hát trên tầng 3 của quán karaoke trên phố Triệu Việt Vương, sau cái gật đầu của tay quản lý, mấy cậu nhân viên áo đỏ nhanh chóng kéo 2 chiếc bàn kê sát lại gần nhau. Một tấm vải đỏ được phủ lên mặt bàn để chuẩn bị. Khi điếu thuốc lá đầu tiên còn non nửa thì cánh cửa phòng hát bật mở, Phượng "cong" xuất hiện như một Ninja Nhật Bản (khi đó mới 16g, trời rất nắng). Cô gái cười: "Em mặc thế này cho kín. Vừa chống nắng, vừa để không ai nhận ra mình". Rất chuyên nghiệp, Phượng trút bỏ trang phục và đưa một chiếc đĩa CD cho nhân viên phục vụ. Tiếng nhạc nổi lên như bão, ánh đèn xanh đỏ loang loáng. Hình cô gái mặc bộ bikini màu đỏ lóng lánh, ẩn hiện trong ánh đèn và khói thuốc. Được sự rỉ tai của một nhân viên phục vụ, một người trong nhóm "quan sát viên" hô to: "Anh mua cái áo chíp". Tờ 500.000 đồng nhanh chóng từ tay gã đàn ông xòe ra. Chỉ vài cái lắc người chiếc áo chip từ ngực Phượng bay thẳng vào khuôn mặt đang nham nhở cười của gã nọ. Chừng dăm phút sau, người bạn tôi "mua" nốt cái quần chíp của cô vũ nữ. Thân thể Phượng "cong" với số đo ba vòng chuẩn đến từng mi li mét uốn éo khiến những ánh mắt của các gã đàn ông như có lửa. Một tay nuốt nước miếng: "Phê thật. Đáng đồng tiền bát gạo". Nói xong, gã túm cô gái rồi ấn vào chổ hiểm tờ 100 đô la Mỹ…

Khi cuộc vui đã tàn, mấy anh em ra quán trà đá vỉa hè uống nước và bàn tán sôi nổi về màn múa, về hình thể Phượng "cong" thì một phụ nữ, ngồi cạnh nghe chuyện bĩu môi: "Tôi nghe các ông nói chuyện mà ghê cả người. Thừa tiền các ông vẽ gì chả được, ai đời lại để con cave nó gí cả của quí vào đầu, vào mặt mà còn cười hả hê. Thật đáng xấu hổ". Mấy người bạn đang cao hứng chợt im bặt vì dường như đã nhận ra sự vô duyên, cách giải trí vô nghĩa của mình.

Em trơ trẽn, còn khách...

Phượng "cong" đã nói với tôi như vậy khi tâm sự về cái nghề mà cô tự đánh giá là "tương đối trơ trẽn và bẩn thỉu" này. Cô nói: "Em trơ trẽn nhưng riêng từ bẩn thỉu là em dành cho khách, cho những thằng có máu dê. Chúng nó bỏ ra mấy triệu đồng nhưng luôn yêu cầu vũ công phải làm đủ thứ. Với em, em sẵn sàng bán cơ thể chứ không bán lương tâm"(?!). Giải thích về chuyện "kén người", Phượng tâm sự: "Những người chưa một lần xem múa thoát y thường có suy nghĩ, vũ công chỉ hình thể đẹp là đắt sô. Thật ra không phải vậy. Muốn hành nghề thoát y vũ, trước hết vũ công phải biết chấp nhận, chấp nhận sự coi thường khinh bỉ của khách, của người quen, thậm chí của những cave chuyên đi "tàu nhanh", "tàu chậm". Sau đó mới cần đến sự cân đối về hình thể của các vũ công. Sự cân đối không nhất thiết cứ phải chân dài đến nách. Thực tế cho thấy, hầu hết các vũ công thoát y vũ ở Hà Nội đều có chiều cao từ 1,62m trở lên. Điều quan trọng nhất đối với một vũ công chính là vũ đạo. Múa đẹp không quan trọng bằng múa hoang dại, gợi dục và bốc lửa… Chính vì thế nghề này rất kén người. Đã có nhiều nhân viên karaoke, cave muốn chuyển sang làm vũ công thoát y nhưng thất bại và bỏ cuộc vì không có khách gọi".

Qua một tay anh chị ở quận Cầu Giấy tôi tiếp cận được một vũ công phải bỏ nghề từ gần 1 năm nay. Cô gái này tên là Đoan, SN 1991, quê ở tỉnh Phú Thọ. Gặp Đoan, ít ai đoán được cô là nhân viên chuyên chạy sô cho các quán karaoke vì vẻ ngoài không khác gì nữ sinh: Váy xám, áo trắng, mắt đeo kính cận và đặc biệt là gần như không son phấn. Sau những phút dè dặt ban đầu, Đoan kể: "Em vào nghề cũng rất tình cờ. Một hôm em đi hát với khách ở phố Trần Khát Chân thì được chứng kiến một màn múa thoát y do khách mời đến. Em thấy mình nhảy đẹp hơn, dáng đẹp hơn vũ nữ hôm đó nên nảy sinh ý định đổi nghề để nhanh chóng thực hiện ước mơ có 50 triệu đồng về quê mở cửa hiệu làm đầu. Em đã chọn mấy quán karaoke quen biết để nhờ họ gọi khi có khách yêu cầu thoát y vũ. Thời gian đầu công việc của em khá thuận lợi, chỉ hơn 1 tháng em đã tiết kiệm được hơn 20 triệu đồng. Niềm vui của em ngắn chẳng tày gang, trong một lần đi múa tại một quán karaoke trên phố Hàn Thuyên em bị một thằng du côn ở Hải Phòng đánh ngất xỉu rồi hiếp dâm vì "dám không nghe lời ông". Hôm đó, sau khi múa xong thì đã muộn, một thằng trong đám khách rủ em đi ăn rồi đi nhà nghỉ. Dù em từ chối rất khéo và nhã nhặn nhưng hắn vẫn kéo tuột em vào ô tô. Bị em phản kháng, thằng khốn nạn đã giật tung quần áo của em. Khi em kêu cứu hắn đã đánh em đến ngất xỉu rồi thực hiện hành vi bỉ ổi. Tỉnh dậy em thấy mình nằm trong bệnh viện Thanh Nhàn. Bữa đó em bị gãy 3 cái răng, sái quai hàm, nằm viện và nghỉ ngơi cả tháng mới hết đau. Sau đó em bỏ nghề thoát y vũ vì không có ai bảo vệ".

Theo lời kể của Đoan, cô từng biết có vũ nữ thoát y bị cả đám khách chơi trò "tập thể". Đoan cũng cho biết, hầu hết các vũ công thoát y đều từ tiếp viên karaoke chuyển sang và các cô đều ở tỉnh lẻ, có độ tuổi từ 17 - 22. Cô nào may mắn thì chỉ nửa năm là đổi đời, có thể hoành tráng về quê mở tiệm kinh doanh và tuyên bố "chỉ lấy giai ngoan làm chồng".

Nhà tâm lý Bùi Tuệ phân tích: "Ở một số quốc gia, múa thoát y không bị coi là vi phạm đạo đức và được pháp luật công nhận nên các vũ công khá an toàn. Ở Việt Nam lại khác, múa thoát y là vi phạm thuần phong mỹ tục và nếu có thêm biểu hiện mua bán dâm thì sẽ bị truy tố hình sự. Với truyền thống văn hóa của dân tộc ta thì nghề này không thể chấp nhận. Về lâu dài cũng chưa thể chấp nhận vì nó ẩn chứa nhiều vấn đề bất an cho xã hội. Việc bỏ tiền thuê vũ nữ thoát y thể hiện sự băng hoại, xuống cấp về đạo đức của một bộ phận người dân trong xã hội nên rất cần lên án".

Theo M.Tuấn (Pháp Luật Xh)
  • Video chọn lọc trong ngày
Thông tin cần biết
Sự kiện tiêu điểm
Về trang chủ 24hVề đầu trang
X
CNT2T3T4T5T6T7