"Giang hồ làng" đầu thú vì yêu

Thứ Hai, ngày 25/06/2012 15:48 PM (GMT+7)

Bị truy nã vì lười lao động nên trộm cắp xe, Vũ Đình Quý đã sống trong sự lo sợ và khắc khoải. Tình yêu đã cho con người này sự hi vọng và nỗ lực sống tốt cho tương lai.

Sinh ra trong một gia đình tri thức, bố mẹ đều là cán bộ nhà nước mẫu mực, nhưng vì muốn ăn chơi đua đòi lại lười lao động nên Quý đã lao vào con đường chơi bời, trộm cắp. Sau hai năm thoát khỏi vòng vây của công an, Quý sống những tháng năm chui lủi. Nhờ tình yêu chân thành của người con gái hiền hậu đã cảm hoá được gã thanh niên hư hỏng này.

Chưa kịp ăn trộm đã bị bắt

Vũ Đình Quý (Sinh năm 1984, trú tại ấp Gia Yên, xã Gia Tân 3, Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai). Học xong lớp 12, được cha mẹ động viên cho thi vào các trường đại học, nhưng vì ham chơi hơn ham học nên Quý thi trượt. Ba mẹ Quý định xin cho hắn vào làm công nhân ở nhà máy, nhưng Quý không chịu vì hắn vốn lười lao động, lại chỉ muốn tụ tập đàn đúm, ưng chơi thì chơi, ưng ngủ thì ngủ, phải cắm đầu vào làm công nhân quả là điều rất khó thực hiện đối với hắn. Không thể xin tiền của bố mẹ được mãi, Quý cho rằng để có tiền tiêu xài một cách dễ dàng nhất thì chỉ có cách là đi ăn trộm.

Nghĩ là làm, sau một thời gian “nghiên cứu” kỹ địa bàn, Quý đã đặt tầm ngắm vào chiếc xe máy của hàng xóm gần nhà mình. Vào khoảng 11h ngày 24/6/2010, lợi dụng lúc chủ nhà đang ngủ trưa, Quý đã lẻn vào nhà lấy một xe máy trị giá 7 triệu đồng. Sau khi lấy được chiếc xe, gia sản mà cả đời gia đình hàng xóm mới mua được, y chạy một mạch lên huyện Định Quán (Đồng Nai) bán với giá... một triệu đồng. Bán được xe máy rồi, Quý lại về nhà, tỉnh bơ như không hề hay biết. Hàng xóm cũng không nghi ngờ Quý là kẻ trộm đã cuỗm xe của họ, nên Quý vẫn ung dung đi lại như không có chuyện gì xảy ra. Nghĩ lại việc ăn cắp quá dễ dàng, nhưng ăn trộm loại xe rẻ tiền chẳng bán được bao nhiêu, nên Quý lại vắt óc ra suy nghĩ tìm kiếm “con mồi” và địa bàn nào dễ đột nhập nhất, đặc biệt là tìm được cái xe “ngon ngon” để bán được nhiều tiền hơn.

Quý cảm thấy tiếc phi vụ đầu tiên, mất công rình rập, lấy được chiếc xe, tim như rớt ra khỏi lồng ngực, chạy bán sống bán chết lên đến huyện Định Quán mà chỉ thu được có một triệu đồng, về nhà tiêu xài vài ngày là hết, thật chẳng bõ bèn. Hắn bắt đầu tính toán cho những phi vụ ngon ăn hơn, nhưng những nhà gần nhà Quý thì ít xe đẹp, mà những người có xe đẹp thì họ giữ rất kỹ nên mấy lần định ra tay lại không được. Quý bèn đánh xe đi lòng vòng những xã lân cận, suốt gần một tháng trời hắn đã tìm được “con mồi” như ý và trong bụng mừng thầm. “Con mồi” ngon này là nhà anh Hà, ở xã Gia Kiệm, huyện Thống Nhất. Anh Hà có chiếc xe trị giá gần một trăm triệu đồng. Quý nhẩm tính, nếu hắn trộm được thì bán đi cũng được cả vài chục triệu đồng, tha hồ mà ăn chơi. Khấp khởi và hào hứng với kế hoạch sắp thực hiện, khoảng 12h trưa 8/7/2010, Quý lẻn vào nhà anh Hà định dắt chiếc xe ra thì bị anh phát hiện. Nghe tiếng anh Hà tri hô nên hàng xóm đến vây bắt được Vũ Đình Quý. Ngay lúc đó chiếc còng số 8 của công an phường đã bập vào tay hắn, nhưng lợi dụng lúc mọi người không để ý, Quý đã bỏ chạy.

Cơ quan CSĐT Công an huyện Thống Nhất đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Vũ Đình Quý về tội “Trộm cắp tài sản”. Do đã hết thời hạn điều tra mà chưa bắt được Vũ Đình Quý nên cơ quan CSĐT Công an huyện Thốn Nhất ra quyết định truy nã đối với Vũ Đình Quý.

Thật bất ngờ, đến ngày 6/6/2012, tức gần 2 năm trốn lệnh truy nã, Vũ Đình Quý đã ra công an huyện đầu thú. Kết quả này thuộc về sự cố gắng nỗ lực của các chiến sỹ công an và đặc biệt là của cô gái hiền lành, tốt bụng mà Quý yêu thương.

Gần cưới mới biết người yêu đang có lệnh truy nã

Tâm sự với chúng tôi tại trại tạm giam công an huyện, Vũ Đình Quý cho biết gia đình Quý có 5 anh em. Ba mẹ Quý đều là cán bộ nhà nước, gương mẫu và rất nghiêm khắc với con cái. Tưởng chừng được sinh ra trong một gia đình cơ bản với nền tảng tốt đẹp như thế, Quý sẽ ngoan ngoãn học tập, làm việc và nên người. Nhưng cậu con trai thứ 3 này như đứa con lạc loài, không nghe lời ba mẹ mà còn theo đám bạn bè xấu. Quý thường lân la quán xá, tụ tập chơi bời. Những ngày còn đi học thì ba mẹ còn cung cấp cho Quý tiền bạc, được bao nhiêu hắn đều nướng vào những buổi tiệc thâu đêm suốt sáng. Nhìn hình xăm trên người là biết Quý cũng thuộc hạng “giang hồ làng”. Sau khi tiền ba mẹ cho ít dần, bởi ba mẹ muốn Quý học hành, còn y lại thích chơi bời nên niềm tin của hắn với ba mẹ dần dần bị mất đi. Không được ba mẹ cung cấp tiền ăn chơi, không chịu đi làm nên con đường duy nhất Quý nghĩ để có tiền chỉ là phạm pháp. Đi ăn cướp thì không dám, lại chưa từng làm nên chỉ còn cách đi ăn trộm, và Quý đã làm trót lọt một vụ, đến vụ thứ 2 thì bị bắt.

Nhưng theo như những lời Quý nói thì cuộc sống ngoài vòng pháp luật quá đỗi sợ hãi, Quý luôn hoang mang lo lắng khi có ai đó nhìn mình lâu, cũng giật mình thon thót khi thấy bóng dáng công an đến gần, và nhất là những tối không tài nào ngủ ngon dù làm việc rất mệt nhọc. Những ngày tháng trốn nã ấy không bao giờ Quý quên. Vì sợ ba mẹ nên Quý không liên lạc với gia đình. Quý sống như những kẻ không có cha mẹ, dù đôi lúc hắn bỗng thèm và nuối tiếc bao nhiêu những tháng ngày được ở bên gia đình. Từ đó Quý trân trọng cuộc sống và hối tiếc vì đã mất bao tháng ngày lêu lổng chơi bời. Quý ước giá như được làm lại từ đầu, Quý đã không đi vào con đường tội lỗi. Và hạnh phúc đến với Quý khi gần bên công trường của Quý là một công ty may mặc, thường ngày các công nhân của công ty vẫn đi qua nơi Quý làm. Trong những cô gái thường đi qua ấy Quý để ý một cô tên Thìn. Tuy Thìn không đẹp nhưng nhìn vẻ chất phác thật thà của Thìn đã làm trái tim Quý rung động. Những ngày sau đó Quý làm quen, và đân dần tình yêu của hai người nảy nở. Thìn là người con gái hiếm có mà Quý được biết, từ ngày là người yêu của Qúy, Thìn chăm sóc Quý hết lòng, lo cho Quý từ cái nhỏ nhặt nhất.

Quý nói rằng khi ở bên Thìn, Quý rất hạnh phúc, nhưng sau đó đêm về nằm ngủ Quý cứ suy nghĩ mãi, rằng mình là người phạm tội, lại đang lệnh truy nã, liệu khi biết quá khứ của Quý, Thìn có yêu thương Quý nữa không? Nếu Thìn không yêu nữa thì Quý sẽ rất đau lòng. Nếu Thìn quyết tâm yêu Quý thì Quý cũng thương Thìn. Vì Quý mà chịu điều tiếng, vất vả. Rồi Quý nghĩ liệu tội của Quý có mức án nặng không? Những câu hỏi đó cứ dồn dập trong đầu làm Quý ăn không ngon, ngủ không yên.

Nghĩ mãi, nghĩ đến nát óc ra mà cũng không có câu trả lời, một hôm Quý đã lấy hết can đảm kể cho Thìn nghe những lỗi lầm của mình. Khi nghe tin ấy Thìn đã rất sốc, vì trong mắt Thìn, Quý là người hiền lành, tin tưởng được.

Nhưng khi Thìn bình tâm lại, Thìn nhận ra mình vẫn còn yêu Quý lắm. Trước đây Quý thế nào, Thìn không biết. Nhưng hiện tại Quý là người đàn ông tốt, biết chăm lo làm ăn, lại yêu Thìn hết lòng nên Thìn rộng lòng tha thứ. Là người hiểu biết nên Thìn khuyên Quý trở về gia đình rồi tới cơ quan công an đầu thú để nhận sự khoan hồng của pháp luật.

Được sự động viên của người yêu, Vũ Đình Quý đã chủ động ra cơ quan công an đầu thú. Khi gặp chúng tôi, Quý rất vui vẻ nói rằng, Quý sẽ cố gắng cải tạo tốt để chuộc lại lỗi lầm, cũng là để đền đáp công ơn ba mẹ và được về chung sống với Thìn, người con gái ngoan hiền.

Theo Tô Hương Sen (Người đưa tin)
An ninh Xã hội - Phá đường dây tiêu thụ xe máy trộm cắp Phá đường dây tiêu thụ xe máy trộm cắp
Công an Hà Nội vừa phá đường dây cực lớn chuyên làm giấy tờ giả, tiêu thụ xe máy.
Thông tin doanh nghiệp
Về trang chủ 24hVề đầu trang