|
 |
Thông tin cần biết |
 |
|
|
|
|
Kẻ sát nhân Nguyễn Hữu Dưỡng.
Cắt cổ chủ tiệm vàng: Con nợ hóa sát thủ
Thứ Hai, 20/02/2012, 07:15 AM (GMT+7)
Khi được hỏi tại Hà Nội, tên sát nhân liên tục lắp bắp: “Bị can quá hoảng loạn, bị can không nhớ…”.
Cuộc tiếp xúc đầu tiên với kẻ sát nhân
Sau khoảng thời gian được cách ly, Nguyễn Hữu Dưỡng đã không còn tỏ ra lo sợ như lúc mới được dẫn giải về Phòng Cảnh sát hình sự. Trong suốt cuộc ghi lời khai kéo dài gần 2 giờ đồng hồ, hung thủ luôn siết chặt đôi bàn tay gầy guộc, thi thoảng mới ngước đầu, đảo mắt ra xung quanh.

Nguyễn Hữu Dưỡng.
So với hình ảnh trong đoạn băng giám sát ghi lại tại cửa hàng vàng bạc Vững Bắc thì nhìn bên ngoài, Nguyễn Hữu Dưỡng có vẻ già dặn hơn. Không chỉ vì chiếc áo màu nâu sẫm hung thủ khoác trên mình, mà nghe cách hắn nói chuyện, lập luận trước cơ quan điều tra thì không ai nghĩ một kẻ đã có gia đình và công việc ổn định lại nhẫn tâm gây ra tội ác tày trời đến như vậy. Từ việc chuẩn bị hung khí đến khi tháo chạy và ra đầu thú tại cơ quan công an, tất cả đều được Dưỡng lắp bắp thuật lại. Ngoại trừ câu hỏi: “Nạn nhân bị cắt cổ vào thời điểm nào?” thì đáp lại luôn là câu trả lời lí nhí: “Bị can quá hoảng loạn, bị can không nhớ…” Đó có lẽ là chi tiết lặp đi, lặp lại nhiều nhất trong phần trả lời của kẻ sát nhân.
Khi những lời khai cuối cùng của Nguyễn Hữu Dưỡng được ghi lại cũng là lúc khuôn mặt của hung thủ bắt đầu biến sắc. Hắn đã thừa nhận hành vi phạm tội nhưng chi tiết của sự việc, động cơ gây án cũng như các vấn đề liên quan vẫn tiếp tục được điều tra.
|
Bố mẹ hung thủ nằm bẹp vì sốc
Trong khoảng 1km từ UBND xã Đông Cường về nhà Dưỡng, từng nhóm người dân túm tụm bàn tán xôn xao trước cái tin nửa đêm công an về bắt hung thủ cướp tiệm vàng trên Hà Nội. Đứng ở đầu ngõ dẫn vào nhà Dưỡng, chị Nguyễn Thị Mai bế đứa con nhỏ cho chúng tôi biết, chị không ngờ Dưỡng lại có thể gây ra tội ác lớn như vậy. Trong suy nghĩ của chị và những người dân thôn Hoành Từ, Dưỡng được xem như là người sống đàng hoàng, không hề có điều tiếng gì. Thậm chí có nhiều người còn nói: “Nó hiền như con gái. Có đánh nhau với ai bao giờ đâu. Không hiểu vì sao lại có thể nhẫn tâm sát hại người dã man đến thế. Thật khổ cho bố mẹ nó ăn ở hiền lành mà lại có đứa con mang tội tày đình như vậy”.
Nằm khuất trong căn ngõ nhỏ, căn nhà mái bằng một tầng của gia đình Nguyễn Hữu Dưỡng trong mấy ngày hôm nay u ám bởi những tiếng khóc của bố mẹ, người thân Dưỡng. Trước sự thật con trai mình là thủ phạm, cả hai ông bà Nguyễn Hữu Dương bị sốc nằm bẹp trên giường. Khi chúng tôi bước vào nhà, ông Dương nằm trùm chăn kín đầu ở nhà ngoài. Phía buồng trong chốc chốc lại vang lên những tiếng khóc nghẹn đặc của vợ ông Dương. Nằm cạnh người anh trai, anh Nguyễn Hữu Nhiên buồn bã nói “Thằng Dưỡng phạm tội như thế nào thì đã có pháp luật xử lý. Con dại cái mang, giờ không những anh chị tôi mà cả gia đình hai bên nội ngoại cũng đều quá sốc, quá đau đớn”.
Tuy nhiên, bản thân những người trong gia đình đối tượng Dưỡng và đặc biệt là anh Nhiên sau khi biết Dưỡng gây án mạng đã thuyết phục, động viên đứa con, đứa cháu tội lỗi của mình ra tự thú. Dù có hoảng loạn nhưng Dưỡng cũng nhận thấy không thể chạy trốn được pháp luật. Ngoài ra, gia đình anh cũng xác định dù có thương con thương cháu nhưng lối “thoát” duy nhất của Dưỡng chính là phải tự thú để được hưởng lượng khoan hồng của pháp luật chứ không thể bỏ trốn được. Việc thuyết phục và đưa Dưỡng ra tự thú chính là hành động đúng đắn nhất lúc này. Trước câu hỏi của PV rằng Dưỡng có tâm sự gì với chú lý do vì sao lại gây án giết người cướp hiệu vàng không, anh Nhiên lắc đầu nói: “Không, nó nói với tôi là chú cứ đưa cháu ra tự thú, cháu sẽ khai hết trước cơ quan công an. Nếu nói ra nguyên nhân bây giờ cháu sợ bố mẹ cháu sẽ quỵ mất” - anh Nhiên buồn bã.
Tuy khác thôn nhưng ngôi nhà của ông Đỗ Quý Yến là bố vợ của Nguyễn Hữu Dưỡng cũng khá gần nhà hung thủ. Cả hai vợ chồng ông Yến cũng không thể ngờ rằng cậu con rể thường ngày vốn hiền lành lại là hung thủ giết người. Giống gia đình người thông gia, ông Yến buồn bã nói, vào khoảng 19h30 tối 16-2, khi ông đang ngồi trong nhà thì thấy Dưỡng phi xe máy vào sân. Vừa dựng chiếc xe máy, Dưỡng loạng choạng chạy ra tường ngồi xuống nôn thốc nôn tháo. Ông Yến thấy lạ vì không phải ngày cuối tuần mà đứa con rể lại về nhà, khuôn mặt nhợt nhạt thất thần, Dưỡng nói là bị mất cắp hết tài sản. Tin lời con, ông bà động viên sau đó đưa Dưỡng về nhà bố mẹ đẻ.
Chỉ đến đêm 18-2, ông bà mới biết sự thật về việc đột ngột trở về nhà của Dưỡng. Theo lời ông Yến, vợ chồng Dưỡng sau một thời gian yêu nhau đã thành vợ chồng rồi cả hai đưa nhau lên Hà Nội làm ăn. Thời gian trước, Dưỡng nói với bố mẹ vợ đang cần tiền để đầu tư làm ăn. Thương con gái và con rể, ông bà Yến dốc vốn liếng trong nhà được 3 cây vàng đưa cho Dưỡng vay làm vốn. “Nó nói rằng để buôn bán dầu khi nào làm ăn khấm khá sẽ trả lại bố mẹ. Vậy mà đâu có ngờ…” - ông Yến bỏ lửng câu nói lắc đầu, buông tiếng thở dài giữa những cơn gió lạnh hun hút khi ánh sáng tắt dần sau rặng tre.
|
Thích và chia sẻ bài này trên:
Kết bạn với Tin tức 24h trên Facebook
để nhận tin nóng hổi
Trang trước, [1], 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, Trang sau
|
|